HOME, truyện ngắn

Nhớ chăng tình yêu

Mị Bảo

Dịch: Schan

Ngày Mộc Dung đặt chân lên Tô Phu Cáp (Sufha) đúng vào mùa mưa.

 

Trên thị trấn nhỏ bé nằm ven biển này, đâu đâu cũng có phong cảnh hữu tình. Bồ câu chí choách mổ bắp trên mái nhà. Cây cối xanh tươi, đơm từng đoá hoa trắng rất to, hương lãng đãng toả bay khắp trấn. Mặt đường được tưới tắm nước mưa.  Các cụ già nhàn tản thường trà dưới mái hiên những căn nhà quét vôi trắng, lợp mái sặc sỡ, mới tái dựng sau chiến tranh.

 

Con gái bản địa để tóc đuôi sam vừa dài vừa đen, xúng xính trong những bộ áo váy nhiều màu, chân tay nhẹ nhàng thanh thoát tựa loài chim nhỏ. Ven đường, một tiệm bánh mì vừa cho ra lò loại bánh mới, mùi hương ngào ngạt níu kéo bước chân đám trẻ đang trên đường tan học về nhà.

Đọc tiếp

Standard
Đông Cung

[Đông Cung] Phần kết của ngoại truyện

Khâm Hòa, năm thứ mười lăm, Bệ hạ hạ chiếu, chỉ thị Thái tử đích thân giám quốc, rồi Ngài di giá từ Thượng Kinh lên Li Sơn. Quần thần trong triều không mấy ai lấy làm lạ, bởi lẽ Bệ hạ nghỉ chân tại hành cung Li Sơn đã là lẽ thường tình từ xưa, thường thì Bệ hạ sẽ ngự giá tại Li Sơn qua mùa đông. Song lần này, Bệ hạ dừng chân tại Li Sơn chưa đến một tháng ngắn ngủi thì đại họa đã giáng đầu.

Không một ai biết rõ ngọn ngành câu chuyện, duy có hỏi đến tay Vương nội thị luôn theo hầu bên Ngài thì gã bật khóc thổn thức. Bệ hạ kiên quyết muốn đi thưởng trăng, nhưng không mang theo hộ vệ, chỉ dẫn theo nội thị họ Vương. Từ tường thành hành uyển cao vút, vua tôi thong thả dạo bộ đi dần xuống dưới. Nội thị họ Vương cầm đèn trên tay, kể từ sau khi công chúa Triều Dương ngã bệnh qua đời, Ngài trở nên kiệm lời, đêm tối cũng không mấy khi sai phái, nội thị họ Vương đã lấy lẽ ấy làm quen. Sau cùng, khi bước lên cổng thành lầu, một trận gió quạt tắt ngọn đèn trên tay, nội thị họ Vương xoay mình, lúi húi châm đèn. Bất thình lình, Bệ hạ lao mình từ trên cổng lầu xuống mà chẳng hiểu lý do vì đâu. Gã khóc thét lên, dẫn lối cho Ngự lâm quân tới nơi, thì Bệ hạ đã tắt thở từ lâu.

Không một ai dám tin.

Tôi không tin, A Mục không tin.

Tay nội thị họ Vương cũng không ngoại lệ

Vị hoàng đế gây dựng nên cơ nghiệp vĩ đại nhường này, cớ sao lại bất cẩn ngã khỏi tường thành. Nhưng cha tôi thì lại tin.

Phụ thân tôi, thân là Phiêu kị tướng quân, thống lĩnh Thần vũ quân, nắm trong tay Cấm binh Tây nội, sau khi xảy ra chuyện, người lập tức lên Ly Sơn. Gặp được di ảnh của Bệ hạ, cha tôi liền quỳ xuống trước mặt A Mục.

Thưa: “Khởi bẩm Điện hạ, Bệ hạ đã băng hà do bệnh nặng.

A Mục hiểu ý cha tôi, tôi cũng vậy. Chúng ta không thể chiêu cáo thiên hạ nguyên nhân băng hà đích thực của Ngài. Nhưng tôi cứ nghĩ mãi mà không tài nào hiểu được, cớ sao Bệ hạ lại chọn cách này để kết liễu vận mệnh mình.

Standard
truyện ngắn

[Truyện ngắn] Có chăng một tình yêu không đau thương

Có chăng một mối tình không đau thương

 

 

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

 

 

Dịch: Schan

Trời lất phất tuyết rơi, giao thông trong thành phố trở nên rối ren. Lệ Dự Thanh nhấc tay xem đồng hồ, có lẽ gã không thể về kịp văn phòng. Cuộc họp video toàn cầu có khi phải lùi lại. Chính lúc đó, Daisy chuyển điện thoại cho gã:

– Thưa anh, là thư ký của chủ tịch hội đồng quản trị bên CCD.

Gã hơi bất ngờ, lúc nhận điện, tiếng bíp rất khẽ vọng vào tai gã, là tiếng chuyển tiếp đường dây diện thoại. Gã không kịp nghĩ ngợi gì nhiều, đầu bên kia điện thoại đã vang lên một giọng nói quen thuộc, có phần ngập ngừng:

– Dự Thanh, là tôi.

Khoảnh khắc đó, Lệ Dự Thanh có cảm giác hoang mang, dường như tuyết ngoài cửa sổ phản quang, rọi vào mắt gã, trắng xoá đến loá mắt. Giống như năm ấy ở Thuỵ Sĩ, gã không đeo kính râm, mãi đến khi nhìn ra ngoài, sắc trắng mênh mông phủ khắp vạn vật, gã bị quáng tuyết.

– Ờ… – Không biết phải nói gì hơn, gã bèn ậm ờ mấy cái cho phải phép: – Dạo này vẫn ổn chứ?

– Rất ổn. – Phàn Giang Ninh ngần ngừ một thoáng: – Nghe bạn nói, anh mới chuyển nhà?

Bao năm rồi, cách ăn nói của cậu vẫn cái kiểu đắn đo từng chữ, tuồng như thói quen ấy bắt nguồn từ việc lập trình, chỉ cần một chữ sai, là đi tong toàn bộ dòng lệnh. Trước kia, Lệ Dự Thanh thường cười cậu:

Đọc tiếp

Standard
Hạnh phúc tình yêu cõi bờ bên ấy

[Ngoại truyện]

HẠNH PHÚC & TÌNH YÊU CÕI BỜ BÊN ẤY

– Chương trình phát thanh trực tiếp cuối cùng đã đến hồi kết, hôm nay thực sự cảm ơn mọi người đã sánh vai bên tôi trong rất nhiều đêm của bảy năm dài. Lời tạm biệt của kỳ này, tôi sẽ không nói: “Hẹn gặp lại các bạn vào tuần sau”, mà tôi muốn nói với mọi người rằng: “Tạm biệt”. Bởi lẽ, đây là tiết mục cuối cùng của tôi.

Thư Lộ thu dọn bản thảo trước mặt, khẽ đặt sang một bên, giọng bình tĩnh khác thường:

– Ở đời, bữa tiệc nào rồi cũng sẽ tàn. Trong chương trình tạm biệt Tiểu Man, tôi đã khóc rất nhiều, dù những ngày tháng mới bắt đầu, tôi không hề thích chương trình này. Thế rồi khi cô ấy nghỉ làm, tôi mới nhận ra, Tiểu Man và tôi đã chung bước bên nhau, vượt qua rất nhiều chặng đường gập gềnh.

– Mọi người còn nhớ chứ, khi đó Tiểu Man không hề khóc, tôi đã nghĩ, cô ấy thật kiên cường. Nhưng hoá ra, khi đặt chân ra khỏi phòng thu, cô ấy ngồi xuống băng ghế ngoài hành lang và bắt đầu oà khóc… – Cô thoáng ngừng lại, đoạn tiếp: – Đáng yêu thật, chẳng phải sao? Cô ấy vốn là người bộc trực.

Cạnh bên, Lạc Lạc rơm rớm nước mắt trong câm lặng, Thư Lộ bèn rút tờ giấy ăn đưa cô ấy, đồng thời vén lọn tóc đang loà xoà, ra sau tai cho Lạc Lạc.

– Hôm nay, cuối cùng tôi đã hiểu được tâm trạng của Tiểu Man. Nhưng tôi cũng giống như cô ấy, không hề khóc, bởi giây phút này, trái tim tôi vô cùng bình yên, tôi vẫn ở bên các bạn.

Nhìn anh Triệu và các bạn đồng nghiệp bên ngoài cánh cửa kính, Thư Lộ thấy vành mắt họ hoen đỏ, anh Triệu chầm chầm quay lưng về phía cô.

Đọc tiếp

Standard
Hạnh phúc tình yêu cõi bờ bên ấy

[Mười hai]

Love In A Fallen City (2)

Từ phòng hội nghị đi ra, Gia Tu nghe Jessie thì thào với đồng nghiệp:

– Hôm nay trông Harry không vui ha.

Anh phớt tỉnh đi thẳng vào văn phòng, chỉnh điều hoà xuống mức thấp nhất mà vẫn thấy nóng nực. Anh treo áo khoác lên móc, lần đầu tiên trong đời, anh có cảm giác ghét cái việc phải khoác lên mình bộ vest dưới tiết trời cuối tháng tám.

Đứng trước vách kính, anh thở hắt ra. Jessie nói không sai, hôm nay anh rất không vui, rất rất không vui. Tối qua, hai vợ chồng anh vừa cãi nhau một trận nảy lửa. Bây giờ anh mới nhận ra, cô nhóc bướng hơn anh tưởng nhiều.

Anh giận điên lên được, sự nghi ngờ của cô, những gì cô phản kháng, chúng khiến anh phẫn nộ.

Đứng trước bệ cửa sổ trong bếp, anh làm vài điếu thuốc rồi mới đi ngủ. Bấy giờ cô đã say giấc nồng, miệng đương lẩm bẩm chi đó, à không, anh bấm bụng nghĩ, phải là “dương dương tự đắc” mới đúng.

Anh ngả người nằm xuống, giấc ngủ ùa về rất nhanh, nhưng đến sáng sớm ngày hôm sau, khi tia ban mai đầu tiên lọt vào phòng, cũng là lúc anh bừng tỉnh. Sở dĩ lúc mua nhà, anh kiên quyết chọn một căn có hướng đón nắng sau tầm trưa là bởi anh rất mẫn cảm với ánh sáng. Sau đó, anh rời giường, gấp gọn chăn, mặc quần áo và đi làm. Anh đến cơ quan từ sớm, không ngờ quán cà phê dưới lầu đã mở cửa. Nhớ đồng nghiệp từng nói, nhân viên quán này lúc nào cũng tươi cười niềm nở, anh bèn sải chân bước vào. Vào một buổi sáng ngột ngạt, thứ anh cần nhất chẳng phải một khuôn mặt rạng rỡ ư?

Đọc tiếp

Standard
Hạnh phúc tình yêu cõi bờ bên ấy

[Mười một]

Love In A Fallen City (1)

– Tôi hẵng nhớ, lần đầu tiên chương trình phát động event “Cuốn sách tôi yêu thích nhất”, phần thưởng đã thuộc về một bạn thính giả yêu thích Trương Ái Linh. Và năm nay, độc giả của bà lại một lần nữa giành giải đặc biệt, tác phẩm đạt giải có tên gọi “Love in a fallen city”.

– Bài văn được đăng tải trên website chính thức của chương trình, tôi tin chắc rằng rất nhiều bạn thính giả đã xem qua, và muốn tìm hiểu đôi điều về người viết có bút danh “Gió nhẹ mây bay” này. Sau đây, chúng ta hãy cùng kết nối điện thoại với “Gió nhẹ mây bay”.

– A lô, xin chào. – Thư Lộ chống cằm, giọng ôn tồn hoà nhã.

Đầu dây bên kia, một giọng nam trầm khàn cất lên:

– Chào chị.

– Trước tiên, chúc mừng bạn đã giành giải nhất cuộc thi viết về “Cuốn sách tôi yêu thích nhất” kỳ này, bạn có thể giới thiệu đôi chút về mình được không?

– … – Chàng trai trầm ngâm một lát, sau đó mới hóm hỉnh nói: – Chào mọi người, tôi là “Gió nhẹ mây bay”.

– Cảm ơn bạn đã giới thiệu về mình. – Thư Lộ cười nói: – Chí ít bạn đã cho chúng tôi biết cảm nhận của bạn về khâu “giới thiệu” này.

Cô ngừng một lúc rồi tiếp lời:

– Tôi luôn nghĩ, đàn ông rất ít người đọc Trương Ái Linh.

– Vâng, đúng là hiếm thật, nhưng cũng có trường hợp ngoại lệ.

Đọc tiếp

Standard