Công tắc tình yêu

Công tắc tình yêu – Chương 6

Mọi thứ trước mắt cô như nhòa đi, chân tay bủn rủn không tuân lệnh đầu óc, sức vùng vẫy cũng đuối dần… lúc cô sắp rơi vào tuyệt vọng thì đột nhiên có người nhảy ra gào toáng lên: “Mấy người đang làm gì đó?

Cảm ơn trời, cảm ơn đất cuối cùng cũng có người nhìn thấy, hơn nữa còn lao vào quần nhau với bọn người nọ, có giọt nước bắn lên mặt cô, chẳng rõ là thứ gì… Thuốc mê mỗi lúc một ngấm, tay chân bải hoải, rồi bị bọn chúng lôi vào con ngõ nhỏ mà không sao vùng vẫy được, chỉ nghe có người chi hô: “Cháy rồi! Cháy rồi! Mau gọi cứu hỏa!”

Những chiếc bóng cứ lắc lư chập chờn, thế rồi cô ngất lịm đi.

Các nốt huyệt trên người bị bấm đau nhói khiến cô giật mình choàng tỉnh, khi ấy trên trán đã đeo một túi đá, còn xung quanh là cả một đống người đang xôn xao nhốn nháo: “May quá, tỉnh rồi! Tỉnh rồi…”

Cô chợt nhận ra mình đang nằm trên một chiếc ghế sô pha, có người cầm quạt phe phẩy cho cô, còn có người đang đổi một chiếc khăn mặt mới toanh lau những giọt nước đá chảy ròng ròng trên trán cô. Cô thử cựa mình nhưng tay chân vẫn không chịu nghe lời, trong đám người ấy cuối cùng cô nhận ra một khuôn mặt quen thuộc, Tiêu Tư Trí.

 

Mũi anh ta sưng vù, trên đầu còn rớm máu, nhưng vết thương đã được băng bó sơ qua, anh ta nhoẻn cười với cô.  Cơ thể Châu Tiểu Manh vẫn hơi lừ đừ, ánh mắt cô không dám nấn ná lâu, đành nhìn lảng đi chỗ khác. Lúc này, đám đông tách ra, có người bước vào, Châu Tiểu Manh nhận ra Tiểu Quang, người theo sát anh ta là Cao Minh Tường.

“Thưa anh Quang, anh xem…” Sắc mặt của Cao Minh Tường đầy lúng túng, đoạn giải thích với Tiểu Quang: “Bọn nó lẩn nhanh quá, chỉ kịp nhìn thấy một chiếc xe ô tô mười hai chỗ, màu trắng không lắp biển, bọn em không đuổi kịp…”

“Anh Mười bảo rồi, chẳng có gì to tát cả, đoán chừng có kẻ rắp tâm muốn dọa dẫm cô bé thôi. Có điều ngay chú mày cứ điều tra kỹ càng đi, ngay trên địa bàn của mình mà lại để bọn nó vuốt mũi thế à.” Tiểu Quang quay sang nhìn Châu Tiểu Manh: “Thưa cô Hai, tài xế đang đợi bên ngoài, anh Mười bảo tôi đón cô về trước.”

Cổ họng Châu Tiểu Manh tắc tịt, cảm giác như đang ngậm một thứ quái quỷ gì đó, nghẹn nghẹn khó chịu vô cùng, mở miệng lên tiếng mà giọng cũng khàn khàn: “Tôi không đứng dậy được.”

Chân cô vẫn bủn rủn, Tiểu Quang bèn bước đến bế xốc cô lên, có điều cánh tay hắn vươn ra rõ dài, dáng vẻ cứng đờ giống như một đứa con nít đang ôm món đồ sứ quý giá. Lúc xuống lầu, Châu Tiểu Manh mới nhận ra đây là cửa sau của quán net Tường Long, xe đang chờ sẵn gần đó.

Tiểu Quang đưa cô vào băng ghế sau, đóng cửa cẩn thận xong, hắn cũng leo lên ghế phụ đằng trước. Chiếc xe lướt đi êm ru, cánh tay Châu Tiểu Manh dần lấy lại sức lực, cô kéo gấu váy xuống đầu gối, lúc đấm đá có hơi quá đà làm chiếc váy bị bục chỉ.

Tiểu Quang không hề quay đầu lại, nhưng giọng điệu vẫn cất lên đều đều: “Anh Mười nói, tối nay anh ấy không về nhà, bảo tôi dặn cô, sau này đừng có mà loi choi đi đâu mà không có tài xế. Gặp may được một lần chứ không có lấy lần thứ hai đâu.Giả sử cô bị bắt cóc thật thì cũng đừng mong anh ấy bỏ tiền ra chuộc.”

Hễ mở miệng là Tiểu Quang lại nói cái kiểu lạnh nhạt thường trực ấy. Nhưng Châu Tiểu Manh biết tỏng, giọng điệu của Châu Diễn Chiếu khi nói ra câu đó phải cay độc hơn thế một vạn lần, cô có thể hình dung ra thái độ của gã lúc bấy giờ, ắt hẳn phải là một khuôn mặt khinh khỉnh, biết đâu gã lại nghĩ đây là khổ nhục kế do chính cô bày ra chưa biết chừng.

Châu Tiểu Manh vừa mệt vừa buồn ngủ, lên xe là thiêm thiếp ngay tức thì. Chỉ khi chiếc xe dừng bánh, người làm mở cửa xe thì cô mới sực tỉnh. Vừa thấy cô, ánh mắt dì Tôn thoáng vẻ hoảng hốt, song vẫn không đả động hỏi han gì. Châu Tiểu Manh lên lầu liền soi gương, lúc ấy mới để ý trên trán sưng vù một quả to như trứng gà. Sau đó, lúc tắm rửa lại phát hiện hai bên cổ tay đầy vết bầm tím, đầu gối sứt sát tróc da, khi tắm táp đã cẩn thận rồi mà miệng vết thương vẫn chạm nước, xót điếng người. Hộp thuốc lại để dưới nhà, với cả vết thương cũng nông, không rớm máu, thấy người mệt mệt, cô bèn lấy khăn mặt lau tạm, sau đó ngã vật xuống giường và ngủ ngay tắp lự.

Có lẽ di chứng của thuốc mê đã khiến cô miên man với nhiều mộng mị. Cô mơ thấy mình lúc còn bé xíu chỉ chừng ba bốn tuổi, cũng là tầm đã biết để ý mọi việc xung quanh. Kí ức rõ nét nhất về thuở ấu thơ hóa ra lại là hình ảnh của chính mình trong một chiếc đầm màu hồng. Bấy giờ cô đang nhoài người trên bệ cửa sổ, giương mắt nhìn Châu Diễn Chiếu ngồi vắt vẻo trên cành cây, lúc ấy gã khoảng độ tám chín tuổi, hầu như ngày nào cũng leo trèo nghịch ngợm.

“Đồ lợn sữa béo ú!” Hồi nhỏ, cô có một khuôn mặt tròn lẳn, múp míp như trái táo, người lớn ai nhìn cũng yêu, chỉ có mỗi mình gã gọi cô là con lợn sữa béo ú.

Tuy còn bé nhưng cô cũng hiểu sự châm biếm trong lời gã nói.

Thấy cô không xi nhê gì, gã lè lưỡi lêu lêu: “Đồ con ghẻ”

Gã cầm cành cây chọc cô, nhưng giữa hai người là một khoảng cách khá xa, cành cây cùng lắm chỉ hươ hươ trước mặt cô mà thôi, có điều cái thứ xanh lè ấy vừa quét qua làm cô giật bắn mình khóc thét lên rồi cuống cuồng chạy đi tìm mẹ. Cô biết mẹ đang ở phòng bên cạnh, cô vừa khóc vừa gõ cửa. Châu Bân Lễ ra mở cửa, thấy thế ông liền nhấc bổng cô lên: “Con sao thế Tiểu Manh?”

Cô bặm môi nghẹn ngào gọi: “Mẹ ơi!”

“Mẹ phải tăng ca mất rồi.” Châu Bân Lễ vừa vỗ về vừa móc khăn tay lau nước mắt cho cô: “Sao thế? Ngoan nào, đừng khóc nữa nào…” Cô thút thít chỉ về phía phòng mình. Châu Bân Lễ bế cô về phòng, đúng lúc Châu Diễn Chiếu đang giơ trạc ná tính nhắm bắn hòn đá qua cửa sổ, hòn đá đập bốp vào bệ cửa nảy lên, suýt thì lao về phía ông bố. Châu Tiểu Manh giật mình òa khóc, Châu Bân Lễ cáu sườn quát: “Thằng ranh Châu Diễn Chiếu này!”

Hiển nhiên Châu Diễn Chiếu không ngờ được rằng Châu Bân Lễ sẽ bế Châu Tiểu Manh vào. Gã giật bắn mình, chỉ kịp thét lên một tiếng rồi lảo đảo ngã nhào xuống đất.

Châu Tiểu Manh vẫn nhớ mang máng, Châu Diễn Chiếu bị gãy tay, phải nằm bệnh viện một quãng thời gian dài, về nhà mà vẫn phải đeo bó bột. Bấy giờ, Châu Diễn Chiếu đang học tiểu học, nhưng lại nghỉ mất toi ba tháng bài vở, mẹ cô phải dạy bổ túc cho gã từng bài một. Lúc học bài, Châu Diễn Chiếu rất ghét cô cứ lởn vởn xung quanh, nhưng cũng không dám công khai bắt nạt cô. Nhân lúc không có ai, gã mới chửi cô là “Đồ con ghẻ!”, “Đồ sao chổi!”, có lần bị Châu Bân Lễ bắt quả tang, với tính cách nóng nảy thời trai trẻ, Châu Bân Lễ vớ ngay bức tượng tuấn mã tráng men ba màu từ đời Đường để ném thằng con trai.

Thấy cả một bức tượng sứ to đùng sắp lao về phía Châu Diễn Chiếu, mẹ cô liền lao ra kéo Châu Diễn Chiếu vào lòng, lưng bà hứng trọn bức tượng, về sau phải tức tốc đến bệnh viện khâu mười mấy mũi liền. Kể từ sau vụ đó, Châu Bân Lễ không bao giờ đánh con nữa. Mà cũng kể từ đó, Châu Diễn Chiếu dần tỏ ra hòa nhã với cô hơn. Lúc cô vào tiểu học, nom tình cảm đằm thắm giữa hai người chẳng khác nào anh em ruột thịt đích thực.

Châu Diễn Chiếu của những năm mười mấy tuổi đã là nhân vật nổi cộm nổi cán khắp phía đông thành phố. Toàn thành có cả thảy mấy chục trường trung học, nhưng nghe tới cái tên “Châu Diễn Chiếu” không ai là không biết, nhất là biệt danh “anh Mười liều”. Dạo đó công việc làm ăn của Châu Bân Lễ đang trên đà thịnh vượng, ông bỏ ra một món tiền lớn, cố nhét thằng con trai vào học trường danh giá, nhưng thành tích của thằng quý tử nhà ông vẫn đứng thứ nhất từ dưới lên, còn gây gổ thì luôn xếp hàng đầu từ trên xuống.

 

Châu Tiểu Manh nhỏ hơn Châu Diễn Chiếu mấy tuổi, thỉnh thoảng cũng nghe mấy gã đàn anh lớp trên thì thầm to nhỏ về những chiến công lững lẫy của gã. Ví dụ như quyết chiến với một gã đại ca nào đó chỉ vì một đứa con gái… mà nói đúng ra phải là hỗn chiến, cả đám choai choai bắt chước phim hành động Hồng Kông vác dao inox, phăm phăm lao xuống đường chặt chém tới tấp. Tuy nhiên chiến tích tối ngày hôm đó có vẻ như không gây tổn thất về mạng người, bởi lẽ trận chiến vừa mở màn thì có một ông bác nghe ngóng tin tức ở đâu chạy vội tới, xách cổ Châu Diễn Chiếu, đạp cho một cái rồi lôi lên xe, đưa thẳng về chỗ Châu Bân Lễ. Ông bác này có kể lại ngọn ngành sự việc như sau, tuy Châu Bân Lễ không đánh đập thằng con trai nhưng quyết không bỏ qua. Ông bắt nó phải quỳ nguyên một đêm trên con đường dải đá cuội sân sau nhà, thậm chí còn phạt nhịn cơm, chỉ có mình Châu Tiểu Manh nửa đêm nửa hôm len lén lẩn vào nhà bếp, lấy trộm bánh bao dấm dúi tuồn ra cho gã.

Năm đó, Châu Tiểu Manh chừng mười tuổi, tóc ngắn cũn cỡn giống Maruko, trên người chòng bộ áo ngủ nhãn hiệu nổi tiếng – quà Châu Bân Lễ đi Hồng Kông mua về. Cô bé ngồi chồm hỗm bên cạnh Châu Diễn Chiếu đang ngốn nga ngốn nghiến bánh bao, vừa ngáp vừa tò mò hỏi: “Anh ơi, ai cũng bảo bạn gái anh đẹp lắm, thật thế à?”

Châu Diễn Chiếu nghẹn bánh bao, trợn trừng mắt, gườm gườm nhìn cô bé Châu Tiểu Manh trắng nõn như là búp bê. Lâu sau, miếng bánh bao mới xuôi xuống cổ họng, gã bảo: “Bạn gái nào?”

“Thế sao hôm nay anh lại đánh nhau?”

“Bớt hóng hớt chuyện người lớn đi.”

Đôi mắt lóng la lóng lánh của Châu Tiểu Manh cứ dán lấy Châu Diễn Chiếu cho đến khi da mặt gã nóng bừng cả lên, bẵng một lúc, gã thẹn quá hóa giận đành bảo: “Được rồi! Bao giờ có dịp sẽ cho em gặp.”

Tiếc thay tính nhẫn nại của Châu Diễn Chiêu tệ thì khỏi phải nói, nhoắng cái gã đã chia tay cô nàng kia, chẳng để Châu Tiểu Manh có cơ hội biết mặt. Lúc Châu Tiểu Manh chính thức bắt gặp Châu Diễn Chiếu tay trong tay với bạn gái, huênh hoang vênh váo với đời, thì cô đã mười bốn tuổi, sắp tốt nghiệp cấp hai rồi còn đâu.

Bấy giờ Châu Diễn Chiếu đã ngấy cái trò đấm đá, nghe đồn gã đã leo lên vị trí “đại ca” thống lĩnh cả đám choai choai, thành thử làm gì cũng tỏ rõ tác phong ông cụ non, người ta thường thấy gã chễm chệ trên con xe harley lượn ra lượn vào suốt cả ngày. Tuy mấy lần Châu Bân Lễ dọa sẽ tháo tung con xe đó ra, nhưng nhờ mẹ Châu Tiểu Manh khuyên giải nên ông cụ mới không động tay động chân.

Mẹ Châu Tiểu Manh có tên thời con gái là Diệp Tư Dung, bà và Châu Bẫn Lễ kết tóc xe tơ

đã mười năm mà tình cảm vợ chồng vẫn mặn nồng như thủa nào. Mấy người anh em kết nghĩa của Châu Bân Lễ đều biết, Châu Bân Lễ gàn bướng chẳng chịu nghe ai, trừ phi có Diệp Tư Dung góp lời thì tám mươi, chín mươi phần trăm là nên chuyện.

Diệp Tư Dung bảo: “Con trai vào cái tầm này rất dễ nổi loạn, cũng bởi cái tuổi chúng nó đang dư thừa sức lực, bây giờ anh không cho thằng bé đi xe phân khối lớn, ngộ nhỡ nó bứt rứt chân tay rồi phá bĩnh gây chuyện, há chẳng phải rách việc hơn sao?”

Thấy cũng đúng nên về sau Châu Bân Lễ không đả động gì đến vụ chiếc xe phân khối lớn của thằng trời đánh kia nữa.

Châu Tiểu Manh gặp bạn gái của Châu Diễn Chiếu trong một dịp hoàn toàn tình cờ. Vừa lên cấp ba, cô đã lọt vào mắt mấy thằng con trai. Châu Tiểu Manh của tuổi mười bốn chưa dậy thì hết nhưng càng ngày càng trổ nét của Diệp Tư Dung. Trong khi đó, vẻ đẹp của Diệp Tư Dung chỉ có thể dùng từ “đáng kinh ngạc” để hình dung. Cô bé Châu Tiểu Manh mũm mĩm thời cấp hai đã chẳng thấy đâu, thay vào đó là khuôn mặt tóp như hạt dưa, da trắng nõn sáng ngời như tuyết, dáng người dong dỏng cao, đứng giữa một lũ con gái cùng trang lứa đúng là hạc lạc giữa bầy gà, hậu quả của việc học hành căng thẳng và bài vở nặng nề.

Bị mấy thằng con trai cấp ba giở trò chặn đường mấy lần, thậm chí có lần bọn nó còn động tay động chân, buộc lòng Châu Tiểu Manh phải mách với Châu Diễn Chiếu. Châu Diễn Chiếu cầm đầu một đám đàn em cưỡi toàn xe phân khối lớn, ngông nghênh phóng vào sân trường cuốn theo bụi tung mù mịt. Ngồi sau xe gã là một em xinh xẻo, đương nhiên là cô bạn gái mới tán đổ. Buổi chiều truyền thuyết trong lịch sử trường trung học số bốn Huệ Từ diễn ra đúng vào tầm tan học. Khi đó, học sinh tràn ra ngoài sân như dòng nước lũ, để tận mắt chứng kiến cảnh Châu Diễn Chiếu dẫm lên tay một thằng nào đó, đồng thời khom lưng cầm một chiếc điện thoại to như viên gạch đập vào đầu nó: “Hôm nay tao không giẫm nát tay mày là vì tao nể tình ông bô bà bô mày đã vất vả nuôi nấng mày suốt mười bảy năm trời, mày có bị tàn phế ra đấy thì cũng chỉ tội hai cụ. Có điều kể từ nay trở về sau, em gái tao mà thiếu một cọng lông tơ nào, tao sẽ băm nhỏ bọn mày ra thành tám mảnh rồi quẳng cho chó nó ăn!”

Kể từ đó, dù Châu Tiểu Manh có sống lặng lẽ đến mấy đi chăng nữa thì tên tuổi cô cũng nổi như cồn. Suốt quãng thời gian trung học, không một ai còn dám bén mảng tới tán tỉnh cô bé nữa. Thậm chí mấy thằng con trai cá biệt thấy cô cũng phải lịch sự cúi đầu, chúng sợ cái mắt hại cái thân.

Standard

4 thoughts on “Công tắc tình yêu – Chương 6

  1. hihihaha nói:

    Sao hồi bé tình cảm 2 bố mẹ + hai anh em nhà này tốt thế mà khi lớn lại có vẻ hành hạ nhau thế nhỉ?
    Chúc mừng ss đã trở lại. May cái cổ ngỏng chuyện của mình cũng chưa dài lắm, heeeeee.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s