Công tắc tình yêu

Công tắc tình yêu – Chương 8

Châu Tiểu Manh nhìn gã tròn chặn đúng ba phút rồi bất ngờ vòng tay ra sau, tự cởi khóa váy mình. Cô tụt chiếc váy đang mặc trên người xuống, cởi cả đồ lót, thay bằng bộ gã vừa chỉ, thay xong cô mới ngẩng lên nhìn gã: “Anh hài lòng rồi chứ?”

 

Gió đêm luồn qua qua ô cửa sổ không khép, mang chút se lạnh vờn quanh thân cô, cô nghe gai ốc nổi khắp mình mẩy. Châu Diễn Chiếu cất tiếng ậm ừ, chẳng rõ đang vui hay đang bực. Nhìn cái vẻ khoanh tay kiểu chẳng mấy bận tâm, người dựa hờ vào đầu giường của gã, Châu Tiểu Manh đâm bực, cô  nhặt chiếc váy rơi dưới sàn, mặc vào người rồi quay lưng bỏ ra ngoài. Ấy thế mà, khi bàn tay cô vừa vặn được nắm đấm cửa thì gã đã nhanh tay ấn sập cánh cửa lại, chỉ kịp nghe rầm một tiếng, liền sau đó, gã kéo mặt Châu Tiểu Manh lại, đoạn nhai ngấu nghiếm bờ môi cô. Gã cứ nhai cắn cho đến khi môi cô hằn lên một cặp vết răng sâu hoắm, gã mới chịu thôi. Mùi hương của gã bao trọn lấy hơi thở cô: “Sao hôm nay lại đến thăm bà ta?”

 

“Để nhắc mình nhớ, ai là người khiến bà ấy phải nằm liệt giường.”

 

“Ái chà!” Gã buông tiếng cười khảy: “Vậy ra tôi phải cẩn thận hơn mới được.” Nói thế nhưng gã vẫn kéo cô vào lòng, đoạn dằn cánh tay, đẩy cô ngã xuống giường, Châu Tiểu Manh nhoẻn một nụ cười hớp hồn, kế đó, cô vươn tay choàng qua cổ gã: “Anh, thế rốt cuộc anh có yêu em không?”

Châu Diễn Chiếu phá lên cười, môi gã rờ lên môi cô, tay tranh thủ lột chiếc áo trên người cô ra: “Yêu em ấy à? Điều gì đã khiến em suy diễn như thế?”

 

“Tốt nhất anh đừng nên yêu em,” Cặp mắt trong suốt của cô đầy lệ rưng rưng chực tuôn: “Có thế mới làm em bớt yêu anh…” Cô hơi nghếch mặt, toan đặt một nụ hôn, song Châu Diễn Chiếu lại né tránh bờ môi cô: “Diễn quá đà làm mất cả vui.”

 

Gã buông cô ra, ngồi xuống một bên mép giường, tay châm điếu thuốc. Cách nhau chỉ một làn khói trắng, vậy mà Châu Tiểu Manh vẫn có cảm giác con người gã đang ở một nơi rất xa, rất cao so với mình. Cô nhổm dậy, vớ lấy ga giường bọc tạm cơ thể mình, đoạn hỏi Châu Diễn Chiếu: “Vậy anh yêu Tôn Lăng Hy à?”

 

“Cô là cái thá gì mà dám hỏi tôi điều đó?”

Châu Tiểu Manh nói: “Vâng, em đang lên cơn điên ấy mà, anh đừng chấp.” Cô đứng dậy đi về phía nhà tắm, ở trong đó cô xả nước đánh răng, đánh răng xong lại tắm, ngồi trong đó bao lâu mới chịu ra. Cứ tưởng Châu Diễn Chiếu đã bỏ đi từ lâu nhưng không hiểu sao gã vẫn ngồi lì một chỗ phì phèo hết điếu này sang điếu nọ, căn phòng sặc lên mùi thuốc, dù cửa sổ vẫn mở toang.

 

Cô kéo chiếc chăn rồi ngả lưng xuống giường, chẳng thiết bận tâm. Bỗng nghe Châu Diễn Chiếu hỏi: “Trong nhà tắm, cô khóc cái nỗi gì?”

 

“Em không khóc.”

 

“Cô đừng có mơ mộng hão huyền nữa, tôi không yêu cô, dù là tình anh em thì giữa chúng ta cũng hết sạch từ lâu rồi.”

 

Châu Tiểu Manh vẫn quay lưng về phía gã, giọng cô cất lên rắn đanh: “Anh có muốn làm không, không muốn thì xéo!”

 

Châu Diễn Chiếu dập điếu thuốc rồi xoay mặt cô lại, thấy trên gương mặt cô có vệt nước nước chưa kịp thôi ẩm ướt, gã hơi nheo mắt: “Lau nước mắt đi, cô ra ngoài mà xem có con điếm nào suốt ngày vác cái bộ mặt như đưa đám giống cô không hả?”

 

“Em đã gặp điếm bao giờ đâu mà biết,” Châu Tiểu Manh quệt vội hàng nước mắt, nghe giọng thoáng chua chát: “Đâu như anh, hẳn anh đã gặp nhiều rồi, hay anh dạy em vậy!”

Châu Diễn Chiếu bật cười: “Hay đấy, để tôi dạy cho mà biết nhé!”

Tuồng như Châu Diễn Chiếu đã lên cơn điên, gã chẳng hề có ý định nương tay khiến Châu Tiểu Manh phải hứng chịu cơn đau cùng cực, cả cơ thể bị xoắn vặn như một miếng bánh quai chẻo, thậm chí phần thắt lưng cũng sắp gãy làm đôi. Châu Tiểu Manh chợt nghĩ, thì ra trước đây gã vẫn còn kiềm chế chán, hôm nay lại bày đủ trò làm cô sợ chết khiếp. Châu Diễn Chiếu như một con ác quỷ, trái ngược hoàn toàn với nụ cười thản nhiên đeo trên môi: “Cô run cái gì thế hả?”

Nhớ lúc nhỏ, cô được Châu Bân Lễ dẫn lên thuyền ăn gỏi cá tươi vừa vớt ở sông lên. Con  cá đang giẫy đành đành trong khay đá – bị người đầu bếp ấn đầu xuống, thoăn thoắt xẻo từng nhát dao sắc bén chia nó ra thành nhiều lát mỏng dính. Cả con cá bị xẻo thịt thế mà phần mang vẫn còn đương thoi thóp, miệng không thôi mấp máy. Lúc này đây Châu Tiểu Manh thấy mình chẳng khác nào con cá ấy.

 

Cảnh dã man ấy đã để lại cho tuổi thơ cô một ấn tượng sâu sắc khó quên, giờ đây mới thấy mình chính là con cá bị xắt lát mỏng dính kia, sau đó được người ta quết tương và mù tạt, từng lát cá thi nhau trôi tuột xuống cổ họng họ. Đau, cô đau lắm. Hai tay Châu Tiểu Manh bị Châu Diễn Chiếu trói nghiến bằng chiếc khăn mặt, những ngón tay rã rời bấu víu vào ga giường, mồ hôi túa ra đầm đìa như tắm trong khi Châu Diễn Chiếu vẫn tỉnh táo lạ thường và vẫn thong thả hành hạ cô: “Sao thế? Khó chịu à? Sao lại nhăn nhó thế kia, cười lên đi chứ, đã làm gái thì nhớ phải cười cho tươi vào, bằng không làm sao lũ đàn ông chịu trả cô tiền?”

 

Cơn đau cuốn phăng mọi thơ từ, cô chẳng nhớ nổi lấy một bài nào để nhẩm đọc, đành lẩm nhẩm gọi tên mẹ trong lòng. Chữ ấy tuồng như một câu thần chú nhiệm màu, cô cứ nhẩm một ngàn lần, một vạn lần và thế là mọi đau đớn đều dịu đi. Trong cơn mê man, miệng vẫn lẩm nhẩm nhưng bản thân chẳng hiểu nổi mình đang lầm rầm cái gì nữa, chỉ thấy khuôn mặt cùng nụ cười gằn của Châu Diễn Chiếu trở nên nhập nhòa đong đưa trước mắt và rồi cô ngất lịm đi.
Chỉ một chốc sau, cô đã bị Châu Diễn Chiếu vỗ vào mặt gọi dậy: “Này Châu Tiểu Manh!”

 

Châu Diễn Chiếu không tài nào hiểu nổi tại sao Châu Tiểu Manh còn có thể cười được vào lúc này, dù bản thân cô đã nở một nụ cười nom buồn rười rượi. Thoạt đầu trên trán cô đã có sẵn một cục sưng vếu, lại thêm vết đỏ ửng hằn trên khuôn mặt nhợt nhạt do mới rồi va  đầu vào thành giường, nom nụ cười kia chẳng giống cười cho lắm, phải nói là khóc thì đúng hơn. Gã nghe tiếng cô thì thào: “Anh… mặc xác anh có tin hay không nhưng em thật sự… đã từng yêu anh…”

Câu nói ấy lọt vào tai Châu Diễn Chiếu chẳng hiểu tại sao lại càng thổi bùng lên ngọn lửa tức giận trong gã, gã ưỡn mạnh người khiến Châu Tiểu Manh run lên vì đau, cô co quắp như một con tôm khô,  lại bắt đầu lầm rầm ra miệng. Nhiều khi Châu Diễn Chiếu cũng để ý nghe những thứ kỳ quái mà cô đang lẩm nhẩm, lúc thì đọc bài khóa trong sách, lúc thì đọc thơ, lúc thì đọc toàn những thứ gã chưa nghe thấy bao giờ, lắm lúc cô không đọc thành tiếng nhưng khi mê man rồi mà vẫn có vài câu ngắc ngứ se sẽ thốt ra khỏi bờ môi cứ như là tụng kinh.

 

Bất chợt gã nhớ lại cái lần đầu tiên. Lần đó thay vì nhỏ nước mắt, cô chỉ  tỏ ra hoảng sợ, chừng như khi mọi thứ kết thúc rồi cô mới sực nhận ra những gì đang sờ sờ ngay trước mắt. Cô kéo ga giường che đậy cơ thể mình rồi rụt vào tít một góc giường. Bấy giờ, đầu cô rũ xuống như một con búp bê hỏng hóc, người run lên lẩy bà lẩy bẩy. Lúc đó, Châu Diễn Chiếu đã tự nhủ, chỉ cần cô hé răng bật khóc là gã sẽ cho cô ăn ngay mấy cái vả. Vậy mà từ đầu chí cuối, cô không hề khóc, cô chỉ khẽ gọi: “Châu Diễn Chiếu.”

Đấy là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng cô gọi tên gã, hồi đầu cô cũng từng chống trả quyết liệt, có lần nhân lúc gã đang ngủ, cô cầm cả dao lẫn kéo, chẳng nói chẳng rằng gí mũi dao nhọn hoắt mà lạnh như băng vào cổ gã, tính ép gã phải thả mẹ cô và cô ra. Vậy mà gã chỉ khẽ cười rồi bảo: “Định đi đâu? Này Châu Tiểu Manh, em có tin chỉ cần em đâm tôi một nhát thôi là em sẽ ăn ngay mấy phát đạn đủ để thành cái tổ ong, trước khi em kịp thò chân ra khỏi căn phòng này không? Tôi biết em không thiết sống nữa, có điều một khi em chết đi thì xác mẹ em còn đấy, tôi dám đảm bảo sẽ có thằng khác nó giải quyết hộ đấy.”
Hình ảnh của gã phản chiếu trong đôi mắt đang trợn tròn xoe của Châu Tiểu Manh, đôi đồng tử của cô nhanh chóng rụt lại, gã từng chứng kiến không biết bao nhiêu tình cảnh con người ta bị dồn vào đường cùng tuyệt vọng – chính là như thế này đây. Quả thật gã đã từng lo, một ngày nào đó cô sẽ nhảy lẩu hoặc cô sẽ rạch cổ tay vào một phút nghĩ quẩn. Nhưng không, sau đó Châu Tiểu Manh đã chấp nhận hiện tại, thậm chí cô vẫn gọi gã là anh trai như ngày nào.

 

Quả tình mà nói, những lần triền miên trên giường, mỗi tiếng gọi “anh trai” của Châu Tiểu Manh luôn khiến gã thấy hưng phấn vô cùng, mà sự hưng phấn ấy chẳng liên quan quái gì đến vấn đề tình cảm cả, nó chỉ giúp ích cho việc làm tình mà thôi. Tuy Châu Tiểu Manh là đứa em gái không chung huyết thống nhưng họ lớn lên bên nhau, chính điều đó đã khơi dậy một thứ ảo giác như thể họ đang làm trò loạn luân. Thằng đàn ông nào mà chẳng từng có những suy nghĩ viển vông kiểu bệnh hoạn ấy, thế nên lắm lúc Châu Tiểu Manh đã mang lại cho gã một cảm giác rất ư là thỏa mãn.

 

Nhưng gộp chung tất thảy những lần đó lại cũng chẳng ngất ngây được bằng đêm nay. Gã như sắp hóa rồ, những cú hích nối tiếp nhau theo đà mạnh dần. Cánh tay rã rời của Châu Tiểu Manh vắt trên người gã, mí mắt hơi cúp xuống, chờ mãi cũng tới lúc Châu Diễn Chiếu thở dốc nặng nề rồi lầm rầm một câu gì đó, đủ để cô nghe thấy hình như là hai chữ “Lăng Hy” thế rồi cả cơ thể đổ ấp xuống.

 

Châu Tiểu Manh nhích đầu sang một bên, cố gắng tránh gã càng xa càng tốt. Song Châu Diễn Chiếu lại chưa chịu thôi, tuy mí mắt đang khép hờ, vầng trán sũng mồ hôi vùi vào gối, thế mà vẫn cất tiếng hỏi: “Cô lại khóc cái gì đấy?”

 

“Em không khóc.”

 

Châu Diễn Chiếu bật cười: “Một lần giá năm ngàn, riêng hôm nay đã khóc hai lần, cô thiếu tôi một ngàn rồi đấy.”

 

“Em muốn đi tắm!”

 

“Ở trường cô có quan hệ thế nào với gã Tiêu Tư Trí kia?”

 

Châu Tiểu Manh đờ người nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, chỉ sợ lộ ra chỗ nào sơ hở: “Thầy Tiêu ấy à? Anh hỏi thầy ấy làm gì?”

 

“Nghe nói lần trước hắn cứu cô.”

 

“Thầy ấy chỉ tình cờ đi qua thôi.”

 

“Chứ không phải hẹn nhau đi ăn cơm à?”

 

Châu Tiểu Manh cười khảy: “Em mà hẹn thầy ấy đi ăn cơm thì đã chẳng gặp cướp”

 

“Tài nghệ của Tiêu Tư Trí cũng không tồi, một chọi tám mà hắn vẫn đánh được bọn cướp giật túi cô.”

“Anh định nói gì?”

 

“Tôi sai người điều tra qua rồi, gã họ Tiêu ấy tốt nghiệp trường thể thao, cha mẹ làm kinh doanh nhỏ lẻ, vào được trường làm giảng viên là nhớ mối quan hệ của gia đình, học kỳ này mới bắt đầu nhậm chức.”

 

Châu Tiểu Manh cười nói: “Em rất mến thầy Tiêu mà nom thấy ấy cũng đẹp trai!”

 

Châu Diễn Chiếu nhìn chằm chằm cô mất vài giây, sau mới bảo: “Mến thật à?”

“Ừ, mà thầy Tiêu khá là ưu ái em…” Đoán bụng mình càng ăn nói mập mờ thì Châu Diễn Chiếu càng khó nghi ngờ, cô bèn quàng tay qua cổ gã, làm vẻ hờn dỗi hỏi: “Anh ghen à?”

 

Châu Diễn Chiếu gỡ tay cô xuống, đoạn bảo: “Đừng có diễn tuồng ở đây, cô cứ dẫn thằng Tiêu đấy về nhà, làm trò giường chiếu trước mặt tôi rồi để xem lúc đấy tôi có ghen hay không nhé.”

 

Ánh mắt Châu Tiểu Manh khẽ sóng sánh, cô đứng dậy rồi bảo: “Em đi tắm.”

“Nếu cô đã thích thằng họ Tiêu kia đến thế, tôi đành phải quan tâm nó nhiều hơn vậy…” Giọng Châu Diễn Chiếu từ tốn vang lên.

 

Châu Tiểu Manh quay đầu, nhìn gã đầy khó hiểu.

 

“Thầy Tiêu của cô thích gì chắc cô cũng không biết đâu nhỉ?”

 

“Gì?”

 

“Đánh bạc, mà còn đánh lớn đấy. Tẹo tiền lương của hắn có dốc vào cũng chẳng đủ.”

 

Châu Tiểu Manh hỏi: “Vụ bắt cóc lần này cũng góp mặt anh ta à?”

 

“Không có mới hay chứ, lần này thằng nào chủ mưu, tôi khắc biết.”

 

Châu Tiểu Manh nói: “Em là sinh viên quèn, suốt ngày chỉ quen mỗi đường từ nhà đến trường, bọn nó bắt cóc em là nhằm vào anh. Sau này anh làm gì bên ngoài thì nhớ tích ít đức, hẳn anh chẳng bận tâm xem em sống hay chết, chỉ e sau này bọn nó lại chuyển hướng nhằm vào cục cưng bé nhỏ của anh cũng nên.”

 

“Ai là cục cưng bé nhỏ của tôi?”

 

“Vờ vịt gì nữa?” Châu Tiểu Manh khinh khỉnh nói: “Tôn Lăng Hy chứ ai.”

 

Châu Diễn Chiếu phá lên cười, rồi vớ hộp thuốc lá ở đầu giường, châm một điếu, gã ung dung nhả khói sau mới thủng thẳng bảo: “Châu Tiểu Manh này, suốt ngày cô diễn đi diễn lại trò này, nhưng xem ra lần này diễn đạt nhất đấy.”

 

Lời tác giả: Mấy cái trò giường chiếu này phải nửa đêm viết mới thú… cả một chương toàn giường với chiếu, mọi người có thấy thú không?! Mẹ ruột bò đi ăn đêm rồi đi ngủ đơi…

Standard

15 thoughts on “Công tắc tình yêu – Chương 8

  1. Nói thật là em đọc mà chẳng hiểu, anh CDC này cuối cùng có phải nam chính không vậy mà hai người dày vò nhau dữ quá, chẳng khác gì kẻ thù cả

  2. BB nói:

    CDC sao lại hận thù và hành hạ CTM đến thế nhỉ? Hi vọng sớm đến giai đoạn đảo chiều :))

  3. đã biết là hố ngược nặng rồi mà vẫn lao vào a~~~~~~
    vì nó gắn mác bà Phỉ…
    đọc ngược từ chap 1 nên giờ bị tê liệt luôn, ko thấy uất ức mấy
    để 2 ng` ngược nhau chán chê đi, cuối cùng sẽ có kết cục thích đáng
    mình tin tưởng vào mẹ kế!

  4. G-Dragon nói:

    doc den chap nay r ma cha hiu mo te j cả,,haizz ma chien nay chac nguoc lam dey..tu nhien mih thay thix nu 9 wa

    • schan07 nói:

      thực ra nếu cậu chờ tớ dịch xong toàn bộ, cậu đọc 1 mạch thì sẽ dễ hiểu hơn :( dù sao tớ vẫn phải nói trước: truyện nhiều chi tiết khó hiểu, chỉ có thể tự đoán :)))

  5. fubeo nói:

    Thú thực là trong số những truyện em đọc thì truyện này anh nam chính * khác biệt * nhất đấy ạ. Mẹ ơi nhờ có mẹ mà con tinh thần thép hơn bao nhiêu :3
    Ths ss :x

    • schan07 nói:

      lâu qua mới gặp em, dạo này em vẫn… đọc ngược nhiều chứ :))))
      :-*** đúng rồi, CDC là nam9 khác biệt nhất trong đám đàn anh tài tử phong lưu – ở những quyển khác. CDC là một gã… anh chị đúng chất “đầu đường xó chợ”, văn hóa lùn, cục mịch, thô lỗ, bạo ngược, ngang như cua :”> nhưng… chân tình (dù khá dại dột – theo quan điểm cá nhân của chị)

  6. fubeo nói:

    Em vẫn đang đợi chị đấy ạ :”>. Em còn tưởng chị bỏ blog rồi cơ :( thế là em đành đọc lại mấy bộ cũ của mẹ Phỉ. Khiếp đọc lại mà vẫn cảm xúc dạt dào :((. Đúng là ngang như cua thật í ạ. Nhưng em cứ thấy anh này ngốc ngốc :3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s