Hạnh phúc tình yêu cõi bờ bên ấy

[Hai]

Harry Potter

– Bây giờ đang là hai mươi ba giờ mười một phút, ngày mười một tháng mười một năm 2006, các bạn đang theo dõi chương trình phát thanh “Đường sách thênh thang”, tôi là Thư Lộ. Cuốn sách đầu tiên tôi muốn giới thiệu ngày hôm nay mang tên “Harry Potter và Hoàng tử lai.”

Thư Lộ nhấc cuốn sách bọc bìa xanh đặt bên cạnh, ngẫu hứng mở ra.

– Hẳn các bạn nghe đài quen thuộc của chương trình đều biêt Thư Lộ là fan ruột của Harry Potter, những tập trước đều do tôi giới thiệu, sở dĩ tập này Thư Lộ giới thiệu tới các bạn muộn hơn một chút, là bởi…

Cô ngưng một lúc, đoạn nói:

– Là bởi tôi vừa mới đọc xong.

Ngoài phòng đạo diễn, nhân viên vươn vai thoải mái, bất kì ai nghe chương trình của Thư Lộ đều nhẹ nhõm, bởi một mình cô có thể nói từ đấu chí cuối.

– Lần này, cuộc sống học sinh của Harry tại trường phép thuật Hogwarts đã cận kề giai đoạn tốt nghiệp. Câu bé nhận được một cuốn sách cũ, qua những ghi chép trong cuốn sách, Harry biết tới một người có tên Hoàng Tử Lai. Harry học được rất nhiều điều nhưng càng lún sâu, cậu bé càng trở nên sợ hãi. Trong tập này, sẽ có một nhân vật vô cùng quan trọng phải rời xa Harry – cũng là nhân vật mà Thư Lộ vô cùng kính trọng – hiệu trưởng Dumbledore. Đó cũng là lý do vì sao mãi đến tối ngày hôm qua, Thư Lộ mới đọc xong cuốn sách này. Đồng thời, lần thứ hai đọc đến đoạn một vị trưởng bối qua đời, tôi lại bùi ngùi cảm động rơi nước mắt.

oOo

Sau khi tập thứ hai của chương trình lên sóng vào cuối tuần thứ ba trong tháng mười một, năm 1999, Thư Lộ và Man Man nhận được rất nhiều thư đóng góp ý kiến của thính giả. Nhìn mặt bàn chất đầy những bì thư trắng bóc xen lẫn màu da bò, chưa bao giờ hai cô gái cảm thấy áp lực như lúc này.

Hai người quyết định không chuẩn bị bản thảo riêng rẽ nữa. Chiều cuối tuần, Thư Lộ nói với chị gái rằng, mình và đồng nghiệp phải lên thư viện, khổ nỗi Thư Linh vẫn gọi điện dặn: Gia Tu sẽ tới đó nhé.

Thế rồi vào chiều thứ Bảy, tổ hợp kỳ cục này đã xuất hiện tại phòng đọc sách của thư viện.

– Tiến sỹ kinh tế Princeton?!

Man Man thốt lên bằng chất giọng cao vút, ánh mắt nhìn Gia Tu đầy nghi hoặc.

Anh im lặng, chỉ gật đầu nhẹ nhàng với dáng vẻ lịch lãm chừng mực, chính điều đó đã khiến Thư Lộ có suy nghĩ: lão “mọt sách” này cũng đẹp trai ra phết.

– Anh đang theo đuổi Thư Lộ à?

Câu hỏi thẳng thắn bộc tuệch của Man Man khiến Thư Lộ thiếu điều sặc nước bọt.

Gia Tu vẫn im re, chẳng ừ hử gì.

– Người có học mà lập lờ con cá cờ thế đó.

Man Man tồng tộc buông một câu bằng tiếng Thượng Hải. Cá tính của cô ấy quả thực chua ngoa quá sức.

– Đời này đâu phải chỉ có trắng với đen. – Gia Tu bình tĩnh nói.

Quẳng lcho anh một cái nguýt dài, Man Man đứng phắt dậy qua chỗ giá sách tìm tài liệu.

– Chương trình của chúng em không được suôn sẻ cho lắm.

Thư Lộ thở dài. Bấy lâu nay cô không dám nói vậy trước mặt người khác, nhưng trước mặt Gia Tu, cô lại nói hết sức thản nhiên.

Sao thế nhỉ? Thư Lộ nghĩ, chắc bởi Bùi Gia Tu quá xuất sắc, cô không việc gì phải che giấu khuyết điểm của mình trước mặt anh… bởi ưu điểm của cô so với anh cũng chỉ là khuyết điểm mà thôi.

– Y như rằng.

Anh buông gọn lỏn ba chữ, sau đó liền rút laptop ra.

– …

Thực ra bị anh đả kích cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên, thế mà Thư Lộ không khỏi ngỡ ngàng, người bắt đầu bần thần.

Bẵng đi một lúc không rõ là bao lâu, Thư Lộ bỗng nghe Gia Tu hỏi:

– Nếu cho em chọn một quyển sách thích nhất, em sẽ chọn gì?

Thư Lộ đờ đẫn nhìn anh, dường như đang đắn đo. Gia Tu mỉm cười, lần đầu tiên Thư Lộ thấy anh hé cười với mình. Nụ cười tươi rói, để rồi nhiều năm sau đó, mỗi lần nhớ lại, nụ cười vẫn hiện rõ trong đầu cô.

– Chỉ được chọn một quyển. – Gia Tu bổ sung.

Cô tập trung suy nghĩ, sau cùng mới đưa ra câu trả lời như thể đang đưa ra một quyết định quan trọng.

– “Kiêu hãnh và định kiến.”[1]

Gia Tu gật gù:

– Em có cho rằng vừa rồi mình đã suy nghĩ thực sự nghiêm túc không?

– Đương nhiên, chính anh nói chỉ được chọn một quyển cơ mà. – Cô trợn mắt nhìn anh.

– Vậy em thử hỏi thính giả của mình xem, họ sẽ nghiêm túc hơn.

Giây phút đó, lần đầu tiên Thư Lộ nghiệm ra rằng, thì ra tiến sỹ kinh tế của Princeton có IQ cao hơn cô tưởng nhiều.

Một tuần sau, ban biên tập chương trình “Đường sách thênh thang” nhận được số thư từ nhiều gấp mấy lần bình thường, nhưng tuyệt đại đa số đều tham gia event “Cuốn sách tôi yêu nhất”. Trong quá trình phát sóng, Thư Lộ đã kêu gọi mọi người viết thư nêu cảm tưởng về cuốn sách họ yêu thích nhất, gửi về cho chương trình. Sau đó ban biên tập sẽ chọn ra bài viết xuất sắc nhất, phần thưởng cho người thắng cuộc sẽ là cuốn sách họ giới thiệu, bên cạnh đó chương trình sẽ giới thiệu những bài văn được đánh giá cao.

Các đồng nghiệp trong ban biên tập vô cùng hồ hởi, bởi chương trình nhạt phèo này cuối cùng đã tạo được sức hút nhất định. Nhưng anh Triệu bên chê tác lại nhăn nhó bảo:

– Nếu cuốn sách giành giải nhất là “Tây du ký” hay ‘Tam quốc chí” thì còn nghe được, chứ giả sử là “Frozen day”[2] hay sách của Ngugi wa Thiong’o[3] thì biết đào đâu ra…

Mấy người tíu tít bóc thư quanh bàn chẳng màng bận tâm đến nỗi băn khoăn lo ngại của anh Triệu:

– Làm gì có chuyện, bọn này mà đọc thấy cuốn sách nào là lạ, chưa nghe tên bao giờ là lập tức cancel luôn.

Chiều thứ Bảy, tại thư viện, Thư Lộ hồ hởi kể với Gia Tu: tuần qua cô đã nhận được bao nhiêu là thư, các bạn thính giả tích cực lắm í, blah blah blah. Gia Tu lẳng lặng nhìn cô, tuồng như anh đã dự đoán được tất cả.

– Nói gì thì nói, phải cảm ơn anh đã gợi ý cho em. Anh giúp em rồi, tối nay em mời anh ăn cơm. – Thư Lộ hào phóng nói.

Gia Tu mỉm cười, đoạn bảo:

– Tiếc quá, tối nay tôi có hẹn rồi.

Chẳng hiểu cơn cớ nào, trực giác đầu tiên đã mách bảo với Thư Lộ rằng, người anh hẹn là một phụ nữ. Dù mời cơm người ta mà bị từ chối đâm ra có chút phật ý, nhưng tế bào hóng hớt trong cô lập tức bùng dậy:

– Là ai thế?

Gia Tu ngó cô một thoáng, mấp máy miệng toan nói chi đó, lúc sau mới lên tiếng:

– Chuyện người lớn, trẻ con chớ xen vào.

Thư Lộ thầm thất vọng trong lòng nhưng cũng đành chịu, đoạn cãi:

– Em đâu phải con nít!

Tối đó, lần đầu tiên Thư Lộ rời thư viện trở về nhà một mình. Trước kia, theo lệ cô sẽ ăn tối với Bùi Gia Tu, sau đó anh đưa cô về. Thượng Hải vào những ngày cuối tháng mười một đã se lạnh từng cơn gió bấc. Bỗng nhiên, Thư Lộ cảm thấy vẩn vương đôi chút thê lương, lòng không cầm được thắc mắc, rốt cuộc anh già hẹn ai tối nay nhỉ?

Cô cúi đầu, mải miết đưa bước chân, bỗng đâm sầm vào một đôi tình nhân đi ngược chiều. Thư Lộ quýnh quáng ngẩng đầu xin lỗi, lúc nhìn rõ mặt mũi đối phương, cô mới giật mình sững sờ.

– Thư Lộ?

Thì ra là bạn “giường số ba”, song người đi cùng không phải Dịch Phi.

“Người thứ ba” cướp Dịch Phi khỏi tay cô không ai khác, chính bạn “giường số ba”.

Thư Lộ mỉm cười, ngặt nỗi tự cô cũng cảm thấy, mặt mình lúc cười hẳn phải méo mó lắm.

– Cậu vẫn ổn chứ?  – Bạn “giường số ba” hỏi.

– Rất ổn…

– Quên không giới thiệu, đây là chồng tớ. – Cô nàng thản nhiên nói.

Hai người gật đầu chào hỏi, Thư Lộ không dám nhìn lâu, song vẫn thấy quen quen.

– Đúng rồi, cậu làm ở đài phát thanh à? – Bạn “giường số ba” đột nhiên hỏi.

– Ừ!

– Thư Lộ trong “Đường sách thênh thang” có phải…

– Là tớ.

Thư Lộ lúng túng cười trừ. Nói gì thì nói, dù phong trào đọc sách tuần vừa rồi đã tạo được tiếng vang khá tốt, nhưng bản thân cô vẫn xác định mình chỉ là một MC vô danh tiểu tốt, ngẫu nhiên gặp lại bạn cũ thế này, khiến cô cảm thấy khó ăn khó nói.

– Chúng mình nghe chương trình của cậu rồi.

Do bận đến rạp chiếu phim nên vợ chồng bạn “giường số ba” liền vội vã cáo từ sau vài câu hàn huyên

Thư Lộ tiếp tục con đường của mình, dường như chưa từng xảy ra bất cứ chuyện gì, thế mà nhìn những cặp đôi sưởi ấm cho nhau trên đường, lòng cô man mác một nỗi buồn. Hình như đến cô cũng không xác định nổi, bản thân liệu chăng vẫn đủ dũng khí để yêu một người.

oOo

– Quý vị và các bạn đang lắng nghe chương trình  “Đường sách thênh thang”, tôi là Thư Lộ…

– Tôi là Man Man.

– Một tuần qua, chúng tôi liên tục nhận được rất nhiều thư từ do thính giả gửi về. Công tác bình bầu sẽ kéo dài ba tuần. Do vậy, từ số này trở đi, chúng tôi xin được đọc thư của một số bạn, chúng ta hãy cùng lắng nghe cảm nhận của mọi người về cuốn sách tâm đắc nhất.

– Đúng vậy, sau ba tuần, chúng tôi sẽ chọn ra lá thư xuất sắc nhất, đồng thời xin được trao tặng bạn ấy cuốn sách tâm đắc trên. Tôi tin rằng, không gì quý hơn món quá này.

Trong lúc đọc thư, lần đầu tiên Thư Lộ nghiệm ra rằng, thì ra tiết mục đọc sách vẫn có thể giao lưu trao đổi. Đây là lần đầu tiên cô rưng rưng rung động bởi quần chúng nghe đài, và cũng kể từ đó, cô quyết tâm nỗ lực hết mình cho tiết mục nhàm chán này.

Cuộc hẹn tại thư viện vào thứ Bảy tuần này, Thư Lộ mang theo rất nhiều thư của thính giả nghe đài, nhưng cô không hề đả động tới chuyện đó, mà trọng tâm thảo luận lại xoay quanh cuộc hẹn từ tuần trước của anh già.

Nhưng bất chấp mọi kiểu hỏi han của cô, anh già vẫn không hé răng lấy nửa lời.

Thư Lộ dẩu môi bất mãn, Gia Tu bỗng hỏi:

– Lúc tôi không có ở đây, một mình em ăn cơm xong rồi lang thang đi đâu nữa vậy?

– Dạ?

– Tám rưỡi tối thứ Bảy tuần trước, tôi gọi điện tới nhà em, hai bác nói em vẫn chưa về.

Thư Lộ bỗng tỏ ra mất tự nhiên:

– Thảo nào em vừa về, mẹ đã hỏi em đi đâu, anh gọi điện tới nhà em làm chi vậy.

Gia Tu không trả lời câu hỏi của cô:

– Buổi tối, con gái đừng về nhà muộn quá.

Thư Lộ biết miệng mình không đấu nổi anh già, bèn hậm hực hừ mấy tiếng, không thèm đáp.

Gia Tu nói thêm mấy câu, rồi mới bắt đầu đọc bảng biểu báo cáo của mình. Thư Lộ ấm ức nghĩ, thì ra tiến sỹ kinh tế của Princeton còn lo cả việc con gái về nhà muộn cơ đấy, anh già đúng là lắm chuyện y như mấy bà nội trợ.

Cô bắt đầu bóc đống thư cạnh bên, anh Triệu đã dặn cô phải đọc hết toàn bộ số thư này để chọn ra mấy lá cho số kế tiếp.

Cô cầm thư đọc, trong đó có một lá viết rõ: Người nhận Tào Thư Lộ. Bì thư rất mỏng, khác hẳn với tập thư dầy cộp do thính giả gởi, nét chữ có phần quen quen, cô thấy ngợ ngợ mà nhất thời không nghĩ ra.

Cô bèn mở ra xem, bên trong chỉ có một trang giấy.

Thư Lộ:

 

Chào cậu, có lẽ cậu sẽ thấy bất ngờ, nhưng từ rất lâu rồi tớ đã muốn gởi cậu lá thư này, lần trước tình cờ gặp nhau trên đường, tớ nghĩ, hẳn đây là lúc đó.

 

Học chung với nhau bốn năm, dù chúng ta chưa phải phải tri kỷ, song cũng có qua có lại. Lỗi lầm tớ gây ra đã phá hoại hạnh phúc giữa cậu và Dịch Phi, cho đến tận lúc này vẫn chưa có cơ hội gởi tới cậu lời xin lỗi, chính vì lẽ đó mà tớ lấy làm hối hận và hổ thẹn vô cùng.

 

Dịch Phi không hề sai, lỗi là ở tớ.

 

Năm đó, bên cạnh tớ đã có người chồng bây giờ, nhưng gia đình anh ấy phản đối chuyện hai đứa khiến tình yêu của chúng tớ gặp trắc trở. Sau cùng, anh ấy nghe gia đình khuyên can, quyết định nói lời chia tay.

 

Tớ nghĩ lúc đó hẳn mình đã hoá rồ mất rồi, bằng không, chẳng đời nào tới lại kéo Dịch Phi vào cuộc, để làm nạn nhân cho tình yêu của mình.  

 

Cậu có nhớ lễ đón sinh viên mới khi bọn mình bước vào năm cuối không? Cậu bị ốm phải nằm nhà nên không tới dự, rất nhiều người uống say bí tỉ vào tối đó, tớ phụ trách đưa Dịch Phi về ký túc xá, sau rồi mới về nhà. Lúc ấy, chồng tớ bây giờ kiên quyết đòi chia tay, lòng tớ chỉ nung nấu tìm cách giữ chân anh ấy. Tớ biết, có cầu xin cũng chẳng ích gì, tớ bèn nói dối rằng mình đã có bạn trai mới để khích anh ấy.

 

Tớ nói với Dịch Phi rằng, cái đêm tớ đưa cậu ấy về ký túc xá, cậu ấy đã cưỡng bức tớ… Tớ đòi cậu ấy phải chịu trách nhiệm, đòi cậu ấy phải làm bạn trai tớ.

 

Bây giờ nghĩ lại, tớ biết, lúc đó mình điên mất rồi. Dịch Phi nghe tớ nói vậy liền sững sờ, tớ có thể nhận ra, hẳn cậu ấy phải rất đau khổ, nhưng lúc đó tớ đã bất chấp tất cả bởi ý nghĩ trên đời này chẳng ai đau hơn mình.

 

Tớ dẫn Dịch Phi đến gặp anh xã bây giờ, anh ấy cũng đau đớn lắm, thế rồi khi bọn mình đang học năm cuối, anh ấy nghe lời cha mẹ, ra nước ngoài du học.

 

Tớ nghĩ, tớ và Dịch Phi chưa từng ở bên nhau dẫu chỉ một lần, tớ đã làm tổn thương Dịch Phi, tổn thương cậu, tớ vô cùng xin lỗi.

 

Sau này, tớ đã thú nhận toàn bộ sự thật với Dịch Phi, cậu ấy nói mình đã đoán ra tất cả, nhưng xin tớ đừng nói với cậu, bởi cậu ấy tin rằng cậu đã có cuộc sống mới, những gì tốt đẹp giữa hai người đã kết thúc thật rồi.

 

Một năm sau, nhờ Dịch Phi giúp đỡ mà tớ và người chồng bây giờ quay về với nhau. Tớ rất biết ơn cậu ấy. Những tớ chẳng thể nào quên được nỗi đau mà tớ mang tới cho các cậu, tớ không biết phải làm sao để bù đắp những lỗi lẫm đã qua?

 

Bất luận thế nào, tớ vẫn muốn nói: Dịch Phi là người đàn ông tốt, Dịch Phi luôn yêu cậu.

 

Tớ không hy vọng nhận được sự tha thứ của cậu, nhưng xin cậu hãy tha thứ cho Dịch Phi…

Thư Lộ nhìn lá thư trắng hứng từng giọt nước mắt mặc sức tuôn rơi. Trước khi nhận được lá thư này, cái tên “Dịch Phi” và con người ấy đã dần trở nên nhạt nhoà trong trái tim cô. Nhiều lúc, thậm chí cô không nhớ nổi khuôn mặt anh, và rồi đọc xong lá thư này, cái tên Dịch Phi lại khiến trái tim cô quay quắt vì đau, đau đến nỗi không cầm nồi dòng nước mắt.

Cứ ngỡ tưởng vào lúc mối quan hệ ấy đặt dấu chấm hết, chỉ mình cô là người đau, vậy mà hai năm sau, cô mới nhận ra, anh phải gánh vác bao điều.

Gia Tu luống cuống ngồi xuống cạnh cô, nắm chặt vai cô. Nước mắt đua nhau trào ra, mờ mờ ảo ảo, cô không nhìn rõ biểu cảm trên khuôn mặt anh

Giá như thời gian có thể quay lại, phải chăng cô và Dịch Phi sẽ có một kết thúc khác đi. Giờ đây, phải chăng hai người cũng như bao đôi tình nhân trên đường, khi đông về ta sưởi ấm cho nhau, an ủi lẫn nhau; hoặc: trên tay mỗi người đã đeo một chiếc nhẫn thề, từ nay về sau, họ sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi như những hoàng tử và công chúa…

Song cô biết rằng, chẳng điều gì có thể mang họ trở về như trước kia, đúng như Dịch Phi từng nói, những gì tốt đẹp giữa họ đã kết thúc thật rồi.

Tình yêu là một thứ cảm giác, không hề có “hình hài thật sự”

Bấy giờ, cô dựa vào vai người ngối kế bên, nức nở một chặp, cốt để tưởng niệm câu chuyện đau thương này.

oOo

Lúc ăn cơm, Gia Tu nghiêm túc nói.:

– Lần sau tôi quyết định không lên thư viện nữa.

Thư Lộ sụt sịt nước mũi, ngẩng lên nhìn anh:

– Sao lại thế ạ?

– Hôm nay em khóc lóc một thôi một hồi, thể nào người ta cũng cho rằng tôi bắt nạt em. Tôi không còn mặt mũi nào mà tới thư viện nữa.

Thư Lộ bĩu môi im re. Cô nhớ lúc đó mình khóc ngon lành, chính Gia Tu đã gỡ tờ giấy cô cầm khư khư trên tay, sao đó ôm cô vào lòng, nắm tay cô, dường như còn nói mấy câu dỗ dành, khổ nỗi cô chẳng nghe thấy gì, chắc bởi lúc đó khóc nhập tâm quá. Cứ nghĩ tới bức thư thương tâm ấy, mũi cô lại thấy cay cay.

Đột nhiên, mũi cô bị người ta bóp chặt, khó mà thở được, cô ngẩng đầu nhìn, ra là Gia Tu.

– Cấm được khóc. – Gia Tu làm bộ vô cùng nghiêm nghị, thế mà giọng điệu lại thoáng trìu mến lẫn van lơn.

Chỉ khi Thư Lộ nín khóc, đoạn bật cười, bấy giờ anh mới chịu buông tay.

Lúc ăn mỳ kéo sợi, Thư Lộ thấy ngạt thở, bởi cả mũi lẫn miệng đều tắc tịt.

– Bây giờ em còn tò mò tuần trước tôi hẹn ai không? – Gia Tu bỗng hỏi.

Thư Lộ kinh ngạc nhìn anh, ngần ngừ gật đầu.

– Người yêu cũ.

– Em biết ngay mà.

Cô làm bộ “té ra là vậy”, rồi sốt sắng hỏi:

– Anh cũng từng yêu cơ á?

– Sao lại không?  – Tiến sỹ kinh tế của Princeton vô cùng phật ý.

– Chị em nói chưa từng thấy anh hẹn hò với con gái bao giờ.

– Thời đi học hơi bận. – Anh trả lời một cách vắn tắt.

Thư Lộ quyết truy hỏi đến cùng:

– Vậy lúc anh và người yêu cũ hẹn hò, hai người thường làm gì?

Gia Tu ngẩng đầu nhìn cô:

– Tôi nói em này, chuyện người lớn, trẻ con chớ xen vào.

Chỉ bằng một câu của anh đã khiến cô cứng họng.

Ăn xong bữa tối, theo lệ Gia Tu sẽ đưa Thư Lộ về nhà.

– Hay em về muộn một chút được không? – Thư Lộ quạu quọ hỏi.

– Sao thế?

– … Mắt sưng này, về nhà thể nào ba mẹ em cũng tra hỏi cho coi.

Anh ngắm nghía cô vài giây rồi nói:

– Em phải trả lời tôi câu này đã, tối nọ em đi đâu?

Thư Lộ kinh ngạc phát hiện ra, anh già cũng y như mình, mọi vấn đề luôn đòi hỏi câu trả lời.

– Em… có thể từ chối trả lời không? – Cô ngượng ngập nói.

– Ờ! – Gia Tu đứng phắt dậy: – Vậy tôi đưa em về nhà.

Thư Lộ kéo anh lại:

– Em nói, anh ngồi xuống đã.

– … – Gia Tu nhìn cô, hình như “lo lắng” là tên gọi chuẩn xác dành cho ánh mắt kiểu này.

– … Em thấy buồn nên đi loăng quăng một mình, lang thang mệt rồi mới nghĩ ra phải về nhà, lúc xem đồng hồ mới biết đã muộn lắm rồi.

– … That’s all?

– That’s all.

Cô không hề nói dối, nên ánh mắt vô cùng chân thành.

Anh nhìn cô, mấy giây sau mới nói:

– Đi thôi, tôi dẫn em tới nơi này.

– Đi đâu ạ?

– … – Anh ngưng một thoáng, đoạn quay đầu nhìn cô: – Chỗ dành cho hẹn hò.

Thư Lộ không thể ngờ được, Gia Tu lại dẫn cô tới nhà anh trai lão.

– Chú!

Một đứa con trai chừng mười sáu, mười bảy ra mở cửa, nó thẹn thùng gật đầu với Thư Lộ.

Thì ra, vào tối thứ Bảy hàng tuần, người anh trai mắc bận trực ca ở bệnh viện đã nhờ Gia Tu đến kèm cặp hai đứa cháu.

– Em cứ tưởng anh sẽ dẫn em tới chỗ nào hay ho… – Mặt Thư Lộ xị ra dài thượt.

– Em nghĩ ra à?

Gia Tu quen lối bước vào nhà, sai đứa cháu trai đi rót trà.

Lát sau, đứa cháu gái cũng bước ra. Thư Lộ nghĩ thầm, con bé không giống anh trai cho lắm nhưng anh em sinh đôi đa phần cũng đâu giống nhau.

Gia Tu gọi hai đứa cháu đến trước bàn ăn tiện thể làm bàn dạy học, anh giới thiệu một lượt, đứa anh là Bùi Nhã Quân, đứa em là Bùi Nhã Văn, hiện đang học lớp mười hai, hơn sáu tháng nữa là thi đại học đến nơi rồi. Ba chúng nó là bác sĩ, thường xuyên bận bù lu, không có thời gian đôn đốc chúng học bài, nên Gia Tu kiêm luôn chức trách của người cha, hằng tuần đến kiểm tra bài vở của hai đứa cháu.

Nhã Quân toe toét cười, gật đầu một cái coi như đã xong màn chào hỏi. Nhã Văn mắt tròn xoe hỏi:

– Chú ơi, chị này là bạn gái chú ạ?

Gia Tu nhấc quyển sách gõ lên đầu con bé:

– Không phải, mà nếu phải thì con nên gọi là “cô”, chứ không phải “chị”.

Thư Lộ phá lên cười, cô mà đi cạnh anh già, chắc người ta lại tưởng hai người là chú cháu không biết chừng.

Sau đó, Gia Tu kiểm tra bài vở của hai đứa, nghe giọng điệu anh lúc giảng bài, chẳng khác nào một người cha.

Đột nhiên, Thư Lộ thấy mình rung rinh. So với những người con trai cô biết, anh thuộc một lĩnh vực khác hẳn, mọi việc anh làm đều nghiêm túc, anh chưa từng nói năng huênh hoang. Ttong cuộc sống, anh luôn có tinh thần trách nhiệm, mang tới cảm giác tin cậy.

Quan trọng là, ở anh, cô bắt gặp một người đàn ông, khác biệt hoàn toàn so với những cậu chàng thanh niên.

Thời gian gia sư kéo dài hai tiếng, ngoại trừ lúc nghỉ giải lao mười phút, Gia Tu không hề nói tới những việc ngoài bài vở. Xem ra, hai đứa cháu rất sùng bái anh.

Trên đường về nhà, Thư Lộ phấn chấn hơn rất nhiều:

– Có anh trai thích thật đấy, hồi nhỏ em và Thư Linh toàn hục hặc thôi, mà nguyên do cũng chỉ bởi tranh đồ với nhau.

Gia Tu cười nói:

– Do cá tính cả đấy, hồi nhỏ, tôi và anh trai chưa từng cãi nhau.

– Nhã Quân và anh có cá tính rất giống nhau. – Cô đưa ra một kết luận.

– Hử?

– Rất là giống bà quản gia.

Anh không nói gì mà chỉ cười.

– Mẹ bọn nhỏ đâu hả anh?

– Anh trai tôi ly hôn từ sớm, một mình nuôi hai đứa.

– À, em xin lỗi. – Thư Lộ le lưỡi.

Gia Tu lắc đầu.

Đến tầng trệt nhà cô, Gia Tu cáo từ rồi quay gót ra về. Thư Lộ rảo chân mấy bước, bỗng sực nhớ ra gì đó, đoạn gọi anh lại:

– Anh này!

– ?

– Cảm ơn anh.

Anh nhìn cô, biểu cảm như muốn nói: Ôi thôi đi.

– Bây giờ chúng ta đã được xem như bạn bè chưa? – Cô cười hỏi.

– Chắc thế rồi. – Anh nhún vai, tỏ vẻ kì cục.

Đó là lần đầu tiên Thư Lộ thấy anh bông đùa.

oOo

– Cuốn sách thứ hai chúng tôi muốn giới thiệu ngày hôm nay mang tên: “Harry Potter và hòn đá phù thuỷ” theo lời gợi ý của một bạn độc giả, cuối chương trình tôi sẽ chọn vài đoạn tiêu biểu để giới thiệu đến các bạn, còn bây giờ, trước tiên chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu hoàn cảnh của Harry Potter.”

Trước khi làm chương trình này, Thư Lộ hoàn toàn mù tịt về Harry Potter, với cả từ trước đến nay, cô luôn mặc định đó là sách dành cho thiếu nhi. Ngay từ năm lớp một cô đã đọc xong Hồng Lâu Mộng, kể từ đó cô không còn xem bất cứ quyển sách thiếu nhi nào nữa.

Thế mà đọc xong lá thư được viết bởi độc giả lấy bút danh “Harry Potter”, cô đã vội vàng đi mua ngay một cuốn để đọc, chẳng những vậy mà sau này Thư Lộ còn trở thành độc giả trung thành của Harry Potter.

-“…Cuốn sách này không thuộc thể loại sử thi huy hoàng như Chúa Nhẫn, nhưng vẫn đủ sức đánh thức dũng khí trong mỗi chúng ta. Một cậu bé mười bốn tuổi có khả năng chịu đựng mọi gian nan trong cuộc đời, đồng thời luôn mong muốn thay đổi cuộc sống của chính mình, dù cho những biến đổi có thể ập đến bất ngờ hoặc đầy mạo hiểm, song cậu bé luôn sẵn lòng, tôi tin đó là bởi trong con người Harry luôn có sự dũng cảm và lòng kiên định.

 

 

Giả sử vào một đêm Bình an, một đoàn tàu dừng trước cửa nhà bạn, một nhân viên bước xuống và nói: muốn đưa bạn đi gặp ông già Nô en, bạn sẽ lên tàu chứ?

 

Là tôi, tôi sẽ lên.

 

Bởi tôi không muốn mình phải hối hận về sau…

Đọc tới đó, đạo diễn liền ra hiệu cho âm nhạc nổi lên, mọi người bắt đầu vươn vai nhẹ nhõm. Thư Lộ chậm rãi gỡ tai nghe xuống, nhìn bản thảo trong tay, lòng miên man nghĩ mãi câu hỏi cuối cùng.

Nếu… chọn lựa từ chối, nói không chừng sẽ có một ngày hối hận.

Bỗng nhiên cô nhớ tới Dịch Phi, không biết đã bao giờ anh từng hối hận vì lời chia tay năm xưa?

Bây giờ gặng hỏi câu này phỏng ích chi. Dẫu vậy, mỗi lần hồi ức tua lại quãng thời gian đã như dòng nước cuộn trôi, cô vẫn nhớ tới người con trai mình từng yêu say đắm.

Rất nhiều năm sau này, Thư Lộ mới nghiệm ra rằng: thời gian chẳng bao giờ chảy ngược dòng, dù cô hối hận hay không.

Thư Lộ mở micro, nói với biên tập viên ngồi ngoài phòng đạo diễn:

– Giải thưởng nhất định phải trao cho lá thư Harry Potter này!

oOo

– Em đang xem gì đó?

Hẹn nhau tại thư viện vào thứ Bảy hằng tuần dường như đã trở thành thông lệ, Gia Tu ngẩng lên từ xấp tài liệu kinh tế, mắt nhìn Thư Lộ.

Thư Lộ cường gượng nói:

– Em nghĩ chắc anh không thích thứ này đâu, em đang đọc sách dành cho thiếu nhi.

Ánh mắt anh vẫn chăm chú nhìn cô

– … Harry Potter, anh nghe qua chưa? – Thư Lộ đành bấm bụng trả lời.

– À… – Anh liền nháy mắt một cái.

– ?

– Nhờ bạn bên Cambridge gửi về nên tôi đủ bộ bìa cứng bằng tiếng Anh.

Câu trả lời của anh quả là bất ngờ đối với Thư Lộ, như thể một lão hủ nho[4] đang thừa nhận mình cũng xem Doraemon.

Gia Tu bật cười đắc chí trước ánh mắt tròn xoe của cô.

***

Thông qua event “Cuốn sách tôi yêu thích nhất” lần này, tiết mục “Đường sách thênh thang” đã nhận được sự ủng hộ từ một bộ phận thính giả. Giải thưởng sau cùng không đến tay Harry Potter, mà thuộc về một bạn đọc thích Trương Ái Linh. Chuyện này quả thực khiến Thư Lộ chán chường suốt một thời gian.

Từ tận thâm tâm mình, dần dà cô đã tha thứ cho Dịch Phi, mà có khi, những ngày tháng đó cùng nỗi đau kia đã dần trôi vào quên lãng trong cô.

Lần đầu tiên Thư Lộ có cảm giác thành công, dù cho cô đã từng mang nặng cảm giác thất bại, và hiện tại cô vẫn chỉ là một MC radio vô danh tiểu tốt, nhưng cô luôn đinh ninh cuộc sống của mình đang tiến vào một quỹ đạo tràn đầy hy vọng, biết đâu càng về sau sẽ càng tốt đẹp hơn.


[1] Kiêu hãnh và định kiến (tiếng Anh: Pride and Prejudice) là tác phẩm nổi tiếng nhất của nhà văn Anh Jane Austen.

[2] Chẳng biết đây là cuốn nào, đành để tên tiếng anh cho nó sang vậy :3

[3] Một nhà văn gốc Kenya.

[4] Nhà nho có tư tưởng quá lạc hậu, lỗi thời.

Standard

3 thoughts on “[Hai]

    • schan07 nói:

      chị không cần phải để lại cmt ở mỗi bài đâu ạ, nhỡ truyện trăm chương, chị cũng hì hục viết trăm cái cmt, làm vậy cực lắm. Biết chị đọc là em mừng rồi :D

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s