Hạnh phúc tình yêu cõi bờ bên ấy

[Mười]

Enma

– Hiện đang là hai mươi ba giờ bốn mươi phút. Thời lượng chương trình ngày hôm nay không còn nhiều nữa. Phần tiếp theo, chúng tôi xin được kết nối cuộc gọi đầu tiên với một vị thính giá, bảy năm liền anh luôn tham dự cuộc thi “Cuốn sách yêu thích nhất của tôi”, và năm nay anh đã giành được giải xuất sắc của chương trình.

Vừa nói, Thư Lộ vừa ra hiệu cho đạo diễn điều chỉnh nhạc nền nhẹ nhàng hơn.

– Kể từ khi “Đường sách thênh thang” bắt đầu lên sóng, hôm nay là lần đầu tiên chương trình thực hiện giao lưu trực tiếp với thính giả. Thư Lộ này, bạn có thấy hồi hộp không?

– Có đôi chút. – Cô nói: – Nhưng mình nghĩ, đây cũng là một thử nghiệm hay, một MC radio chưa từng thực hiện bất kì một tiết mục phát thanh trực tiếp nào trong suốt bảy năm làm việc, hơi bất hợp lệ thì phải.

– Haha, “Đường sách thênh thang” đã đi được một chặng đường bảy năm rồi, đồng thời event “Quyển sách tôi yêu thích nhất” cũng trải qua bảy lần tổ chức. Trong bảy năm đó, điều gì đã để lại cho bạn ấn tượng sâu sắc nhất? – Lạc Lạc nhìn Thư Lộ.

Khoảnh khắc đó, những bức tranh muôn màu muôn vẻ lướt qua đầu cô, dường như chỉ trong mấy giây vỏn vẹn, cô đã ôn lại bảy năm với biết bao câu chuyện … Thế rồi giây kế tiếp, cô vẫn là người dẫn chương trình phát thanh ngồi trước micro, cô cần quên đi mọi ký ức dù đau buồn hay vui vẻ, để nói năng cho thật đĩnh đạc.

– Thực ra, rất nhiều thính giả ủng hộ event này, giống như bạn thính giả đạt giải xuất sắc năm nay, và nhiều bạn khác hằng năm vẫn gửi bài đều đặn cho chúng tôi.  Nhân đây tôi cũng thay mặt tổ chương trình “Đường sách thênh thang” gửi lời cảm ơn tới mọi người. Nếu nói, ấn tượng sâu sắc nhất, tôi nghĩ… hẳn là người thắng cuộc của kỳ thứ ba, tên cô ấy là Viên Thế Phân, hồi đó cô ấy hẵng là sinh viên năm nhất, tác phẩm dự thi có tên gọi: Jane Austen cùng “Kiêu hãnh và định kiến”.

Thư Lộ hơi ngưng ngang, gắng dằn nỗi đau trong lòng, đoạn tiếp lời:

– Chuyện là, khi chương trình quyết định trao giải xuất sắc nhất cho cô ấy, chúng tôi mới hay tin từ phía gia đình Viên Thế Phân, cô ấy đã qua đời ít lâu sau khi gửi bài dự thi.

Không khí tĩnh mịch bao phủ trước micro trong vòng mấy giây.

– Tuy không có cơ hội trao giải thưởng này đến tận tay cô bé, nhưng mong rằng gia đình cô ấy có thể kiên cường và hạnh phúc trên con đường đời vẫn phải tiếp diễn này. Tôi nghĩ đây có lẽ cũng là tâm nguyện của Viên Thế Phân.

– …

– Tiếp theo đây, chúng tôi muốn giới thiệu tới mọi người một tác phẩm khác của Jane Austen, có tên gọi “Enma” – Thư Lộ hích cùi chỏ vào người Lạc Lạc đang mải ngây ngẩn, cốt nhắc cô ấy tiếp lời. Sau đó, cô rút một tờ giấy lụa, lặng lẽ thấm giọt nước ứa nơi khoé mắt.

oOo

Tháng Ba năm 2001, nhà họ Tào tíu tít bận rộn. Sau một tuần, Thư Linh được phép xuất viện, nhưng do đứa trẻ sinh non cần nằm viện quan sát mấy ngày, thế là bà chị Thư Linh bèn chiếm cứ giường bệnh thêm một thời gian.

Thư Lộ cũng như ba mẹ mình, thường xuyên tới bệnh viện thăm chị và cháu. Cô thích Thượng Hải giữa tiết trời tháng Ba, nắng choàng lên người ấm áp, ngẩng đầu nhìn ta lại thấy trời bát ngát trong xanh với bầu không khí lẩn quất hương vị mùa xuân.

Tâm trạng uể oải xuất phát từ mùa đông, vốn bao trùm toà nhà phát thanh và những người làm việc trong đó đã dần tan biến, hành lang lại bắt đầu nhộn nhịp người qua.

Dạo gần đây Tiểu Man trở nên xuất quỷ nhập thần, bữa cơm chẳng bao giờ thấy bóng dáng.

– Bạn biết không? – Lạc Lạc ngồi xuống chỗ đối diện với với Thư Lộ, giọng thì thào nói: – Hôm qua mình bắt gặp Tiểu Man lên xe một anh Tây.

Thư Lộ trợn tròn mắt:

– Tây á…

– Tiểu Man đúng là không đơn giản chút nào… – Lạc Lạc cảm khái nói, giọng điệu ra chiều phức tạp.

Thư Lộ sực nhớ đến người tặng hoa bách hợp vàng, nói gì thì nói, cô vẫn thấy cảm thông cho anh ta, muốn yêu Tiểu Man là phải có tấm lòng bao dung.

Sau bữa trưa, Gia Tu gọi điện, hẹn tối đón cô đi ăn cơm. Thư Lộ chợt có cảm giác, ngoại trừ việc “sống chung dưới một mái nhà” ra, thì cuộc sống của họ chẳng khác cái thời yêu nhau là mấy. Cô có phần nghi ngờ, chẳng nhẽ hôn nhân không còn ý nghĩa nào khác, ngoài chứng minh tình yêu và duy trì giống nòi? Hơn nữa, ngày tháng thoi đưa, cái sự minh chứng ấy cũng dần lung lay…

Thư Lộ thường có cảm giác, hình như nội tâm mình còn đang mải mê tìm kiếm thứ chi đó. Cô luôn mong mỏi sẽ tìm được lời giải thông qua cuộc sống này, dù có khả năng cô không thấy thoả mãn với đáp án, hoặc có khi sẽ chẳng bao giờ tìm ra. Thi thoảng, cô thấy mình bị anh già hấp dẫn, nguyên do là bởi anh có thể cho cô câu trả lời, nhưng anh quá thông minh, không bao giờ anh đưa cô lời giải ăn sẵn, mà anh sẽ chỉ ra một con đường, sau đó bảo cô tự mình bước.

Thời con gái, cô rất thích các đọc tác phẩm của Jane Austen, nhất là Enma. Cô thích nhân vật nữ chính, bởi cô luôn “vỗ ngực” tự nhận mình thông minh, thẳng thắn, có chủ kiến giống Enma, song sở dĩ cô luôn bất mãn với Austen là vì bà ấy cho nữ chính lấy Mr. Knightley vốn hơn nữ chính rất nhiều tuổi. Không phải cô gái trẻ trung, cá tính nào cũng phải lòng những chàng trai bằng tuổi, có hoài bão lớn chăng?

Có điều, nhiều năm sau đó, cô đã hiểu ra, cuộc đời không phải câu chuyện cổ tích tình yêu, không phải câu chuyện cổ tích nào cũng có hồi kết; dẫu có, vậy không phải kết thúc nào cũng vui vẻ.

Cô nghĩ, có lẽ một mai kia, cô sẽ điềm đạm, lạnh nhạt khi đối mặt với mọi chuyện như Gia Tu; hoặc có lẽ, cô cũng sẽ cố chấp, song không hề bảo thủ như Gia Tu. Nhiều người rỉ tai nhau, vợ chồng chung sống về lâu về dài, vầng trán sẽ dần trở nên giống nhau; cô thấy mình bắt đầu giống anh rồi đó…

– Ngon không? – Gia Tu cầm dao chia miếng “thịt bò” trong đĩa, chậm rãi đưa lên miệng.

– … – Thư Lộ bấm bụng nhại lại câu nói trước đó của anh: – Rất được.

Thì ra, cái nhà hàng “rất được” mà anh nói là một quán cơm chay Thượng Hải mới khai trương. Mấy món “thịt” của quán đều được gia công từ thực phẩm chay, theo lời bồi bàn thì “rất giống vị thịt”.

Quả thực Thư Lộ không dám tâng bốc cái vị chay này, song Gia Tu đã có thịnh tình thì cô cũng đành giả bộ tuyên dương nó.

– Dạo này công việc trục trặc à? – Bỗng anh hỏi.

– Dạ, vẫn ổn ạ. – Thư Lộ gồng mình nuốt “miếng thịt bò”, sao đó uống liền ngụm nước.

– Có định đọc ít sách không?

– Sách gì ạ?

– Tiếng Anh, hoặc bất kì thứ gì em muốn học.

Tự nhiên Thư Lộ có cảm tưởng, đôi khi những cuộc trò chuyện trao đổi giữa hai người cứ na ná cha đang dạy con gái, mà còn là một ông bố truyền thống và một cô con gái ngỗ nghịch nữa chứ . Chốc chốc anh lại đôn đốc cô làm rất nhiều việc, những việc anh từng làm, đồng thời có ích với cô.

– Muốn học thì nhiều lắm, nhưng chưa chắc đã có nơi dạy. – Thư Lộ vẫn đang đánh vật với miếng “thịt bò”.

– Ví dụ?

– Ví dụ… – Cô ngẩng phắt đầu nhìn anh, dường như khoảnh khắc trước đó, cô vốn chỉ ậm ừ bâng quơ lấy lệ: – Ví dụ… làm sao để anh đừng quản thúc em nữa.

Mặt mũi Gia Tu méo xệch, anh lau khoé miệng:

– Ngốc ạ, anh chỉ muốn tốt cho em thôi.

– Ba mẹ em cũng hay nói thế. – Cô lườm anh.

– Thôi được rồi… – Anh ngừng một lúc, đoạn nói: – Nói chuyện chính nhé, em thích công việc hiện nay chứ?

– Thích mà, em rất hài lòng. – Cô nhét miếng “thịt bò” vào miệng. – Nhưng mà… làm MC radio không phải ước mơ của em.

Anh tủm tỉm nhìn cô:

– Vậy em muốn làm gì?

– Ờm… – Thư Lộ bẽn lẽn cúi đầu, dùng dao đâm chọc đống thức ăn thừa trong đĩa: – Thực ra, hồi đại học, em muốn làm… làm phóng viên mặt trận.

Chưa bao giờ cô tâm sự với người khác về ước mơ của mình, thậm chí, đến chính cô cũng quên khuấy cái ước mơ này.

– …

– Dở hơi lắm à? – Cô ngẩng đầu nhìn anh.

– Không. – Anh làm điệu bộ ngạc nhiên kiểu Mỹ: – Chỉ là… có hơi kinh ngạc.

– Vậy khó thực hiện lắm phải không?

– Không phải. – Ánh mắt anh nhìn cô vô cùng kiên định. – Chẳng qua, chúng ta thường khó hạ quyết tâm để biến ước mơ thành hiện thực.

Thư Lộ đắn đo lời anh nói, hồi lâu mới hỏi:

– Anh có ước mơ không?

Gia Tu hấp háy mắt, ranh mãnh nói:

– Không nói với em.

– …

Xong bữa cơm, hai người tay trong tay về nhà, Thư Lộ ngả đầu vào cánh tay anh, cố ý chân nam đá chân chiêu. Gia Tu đẩy cô ra mấy lần mà không được việc, đành mặc cô làm vậy.

Một người co ro đứng đợi taxi dưới cột đèn đầu đường bỗng cất tiếng gọi khi họ đi tới gần:

– Harry…

Gia Tu hơi khựng lại, liền đó anh mỉm cười chào hỏi, đồng thời giới thiệu đây là Jessica, đồng nghiệp làm cùng ngân hàng.

Thư Lộ theo sau anh già, phải tiến lên một bước mới nhìn rõ khuôn mặt cô gái kia, khá xinh, mũi cao, ánh mắt nhìn cô có vẻ kiêu kỳ.

– Đây là vợ tôi. – Gia Tu nói.

Thư Lộ liền vui vẻ chào hỏi.

– Anh kết hôn thật rồi? – Phớt lờ sự có mặt của Thư Lộ, Jessica tròn mắt nhìn Gia Tu.

Anh gật đầu, đi kèm một nụ cười.

– Haiz… – Dù Thư Lộ ngạc nhiên ra mặt, song bất chấp tất cả, cô nàng Jessica kia vẫn thở dài thườn thượt: – Giá biết anh thích thể loại trẻ trung thế này, đám con gái trong ngân hàng đã chẳng ngày ngày bôi trát cho già thêm chục tuổi.

– … – Nụ cười trên mặt Gia Tu tắt ngấm, anh không đáp lại Jessica.

– Em thấy taxi kia rồi, tạm biệt anh. – Cô nàng lao vọt về đằng trước, chẳng buồn ngoái đầu vẫy tay một cái gọi là tạm biệt.

Thư Lộ và Gia Tu toan nhìn cho rõ thì cô nàng đã chui tọt vào một chiếc taxi đỗ cách đó hơn năm mươi mét.

– Đồng nghiệp của anh… ai cũng thú vị như thế à? – Thư Lộ hỏi.

Gia Tu cười gượng:

– Thực ra cô ấy chẳng có ý gì đâu, chỉ bị cái tính thẳng thắn mà thôi.

– …

– …

Cô quay sang nhìn anh:

– Ở ngân hàng anh được nhiều em ái mộ lắm à?

– Em nào. – Mặt Gia Tu ra vẻ vô tội: – Mới rồi cô ấy nói tới em nào à?

Thư Lộ trừng mắt lườm anh, coi như chưa hỏi gì vậy. Sao cô lại quên béng đi mất nhỉ, sở trường của anh là “giả ngu” cơ mà.

Về đến nhà đã là chín giờ, điện thoại bàn mà Gia Tu mới sắm – hiển thị có một tin nhắn lưu trong hộp thoại, là Gia Thần gọi tới, nói cuối tuần phải tăng ca, muốn nhờ Gia Tu và Thư Lộ chăm sóc hai đứa nhỏ.

– Làm bác sĩ bận thế cơ à? – Thư Lộ cầm khăn lông lau tóc cho Gia Tu.

– Phòng cấp cứu thường khá bận, nhưng anh nghĩ, có khi ông anh mình là người bận nhất cái phòng cấp cứu ấy.

Thư Lộ ra sức vò tóc anh, khiến Gia Tu phải thốt lên oán thán, thế mà cô vẫn cười hí hửng, tiếp tục trò đùa dai của mình.

– Em lau thế này, chắc đến bốn mươi tuổi là đầu anh bắt đầu trọc mất.

– Em giúp anh lau sạch tóc bạc đó chứ.

– Nhiều lắm à… – Lưng anh thoáng cứng đờ.

– Nhiều đâu, còn thua ba em. – Thư Lộ cười nói: – Mấy năm nữa thì anh bốn mươi?

– Ba, bốn năm nữa.

– Thì ra, đã già thế rồi cơ à. – Cô ngừng động tác lau, ló đầu nhìn anh.

Mặt anh thoắt cái đã nghệt ra, anh ngập ngừng hỏi:

– Già lắm à?

– So với em thì rất già. – Vốn chỉ nói bông đùa, thế mà ánh mắt tối sầm của anh khiến cô hối hận ngay tức thì.

Chưa bao giờ hai người đả động tới vấn đề cách biệt tuổi tác, song trong lòng mỗi người đều hiểu, không phải nó không tồn tại, mà chẳng qua, tạm thời nó chưa ảnh hưởng tới cuộc sống của họ mà thôi. Có lẽ, một ngày nào đó, tuổi tác sẽ tạo ra khoảng cách giữa họ, nhưng Thư Lộ luôn tin rằng, chắc chắn anh già sẽ có cách rút ngắn khoảng cách đó.

Thế mà, ánh mắt mới rồi của anh đã nói với cô rằng, thực ra anh cũng để ý nhiều lắm, lẽ đó mà anh cũng tổn thương rất nhiều.

– Em xin lỗi. – Thư Lộ ôm lấy anh từ đằng sau: – Em chỉ đùa thôi, anh không già đâu.

– … – Anh vẫn im như thóc.

Thư Lộ lay nhẹ vai anh, tưởng như an ủi mà lại giống nũng nịu.

Người luôn bình tĩnh, điềm đạm như anh già, hoạ hoằn lắm Thư Lộ mới bắt gặp dáng vẻ ảo não của anh. Lần duy nhất anh hồn bay phách lạc cũng do cô giày vò. Cô từng gật gù đắc ý vì điều đó, bởi lẽ Gia Tu là người thông minh, lại vô cùng tự tin, nhưng trong chuyện tình cảm, cô là người được yêu trước, đương nhiên cũng là người chiếm lợi thế hơn.

Thế mà, khoảnh khắc ánh mắt anh tối dần đi, Thư Lộ mới vỡ lẽ, nếu anh hạnh phúc, vậy “ai yêu ai trước”, “ai lợi thế hơn ai” – có là gì với cô đâu. .

Cô hẩy bờ vai chắc nịch của anh, anh vẫn im lìm như một tảng đá. Cô sợ hãi ôm chặt anh, toan nói gì đó, mà chỉ sợ lỡ mồm nói linh tinh.

– Ngốc. – Ngón tay anh quệt nhẽ chóp mũi cô: – Ở với em, anh trẻ hơn nhiều rồi.

Chẳng rõ vì ngón tay của anh hay vì những lời anh nói, mà tự nhiên Thư Lộ thấy mũi mình cay cay, cô hít mạnh mấy lần, nước mắt đua nhau trào ra.

– Sao… em lại… – Gia Tu sửng sốt nhìn cô, anh cầm khăn quệt dòng nước mắt lăn dài trên má cô.

– Sau này có khi nào anh chết trước em… – Thư Lộ buồn bã hỏi trong cơn sụt sùi.

– Ờm… – Anh già ra bộ “để anh nghĩ cái đã”.

– Có phải anh già hơn rồi sẽ chết trước không, anh chết rồi, em phải làm sao… – Nói rồi cô càng khóc tợn hơn.

– Không, anh không chết trước em đâu. – Anh chỉ có thể an ủi cô. Trước giờ anh chưa từng hứa những việc nằm ngoài khả năng của mình, nhưng giờ đây anh đã có ngoại lệ.

– Anh chắc không… – Thư Lộ chăm chú nhìn anh, tuồng như quên cả khóc.

– … – Anh cũng nhìn cô, rồi bất chợt cười nói: – Anh hứa.

Rất ít khi anh cười, nhưng lần nào thấy vẻ mặt rạng ngời của anh, Thư Lộ cũng nghe lòng bình yên đến lạ. Cô ôm cổ anh thật chặt, tự mình kéo khăn lau nước mắt, dường như chỉ cần một câu hứa của anh, là cô đã yên tâm lắm rồi. Cô nghĩ thầm, người đàn ông này chẳng đời nào lừa cô.

Gia Tu cười khổ, vòng tay siết chặt, nhẹ nhàng ghi nụ hôn lên trán cô. Nếu trong hai người, bắt buộc có một người phải đau khổ, vậy anh tình nguyện chịu phần khổ ấy.

Nhờ Gia Tu thu xếp mà Thư Lộ đăng ký một khoá luyện khẩu ngữ tiếng Anh. Thứ Ba và thứ Năm hằng tuần, sau giờ tan làm, cô lại hớt hải chạy tới lớp học, thậm chí cô chẳng có thời gian để mà ăn tối. Mỗi lớp có khoảng bốn, năm học sinh, phần nhiều là dân văn phòng, lúc Thư Lộ giới thiệu mình làm ở đài phát thanh, không một ai nhận ra giọng cô. Cô cười gượng gạo, bụng bảo dạ, thôi thế cũng tốt, đỡ áp lực.

Giờ tan học, Gia Tu tới đón cô, anh nói:

– Vừa nãy anh đi thăm Thư Linh.

– Chị ấy khoẻ không?

– Khoẻ, nhưng tình hình đứa bé không ổn lắm.

– Sao lại… – Thư Lộ trợn tròn mắt.

– Bác sĩ nói có khả năng thằng bé bị hen suyễn bẩm sinh.

– … – Mày cô nhíu lại, chẳng nhẽ số trời đã định sinh mệnh bé nhỏ này phải chịu khổ từ đây?

– Đừng lo. – Gia Tu cầm tay cô: – Ở hiền ắt gặp lành.

– Không biết bây giờ chị thế nào, hẳn phải buồn lắm…

– Ngược lại đấy. – Anh dắt cô tiến về phía trước: – Chị ấy nói, không thấy buồn cho lắm, ai mà chẳng từng đau khổ, bình an vô sự hạ sinh thằng bé đã đủ để chị ấy mãn nguyện lắm rồi.

– … – Thư Lộ bần thần nghĩ, nếu đổi là mình, chắc chẳng thể nào nghĩ được như Thư Linh.

Họ cứ lặng im như thế suốt đường về, dường như cả hai đều đang bận lòng với những suy nghĩ riêng tư. Gần về đến cổng nhà, Gia Tu bỗng khựng bước chân:

– Hay…

– ?

– Chúng mình cũng sinh một đứa…

– …

– Không muốn à? – Anh nhìn cô, chẳng nói gì thêm.

– Không… chỉ là… – Cô ấp úng: – Hơi đột ngột.

– …

– Em chưa sẵn sàng.

– Không sao, anh chỉ hỏi vậy thôi… – Lần đầu tiên, anh ngần ngại nhả chữ, chẳng rõ đang an ủi cô hay tự vỗ về chính mình.

Khóe môi Thư Lộ mấp máy đôi lời toan nói, nhưng bụng bảo dạ, nói gì cũng bằng thừa. Cô sợ nếu họ tiếp tục đào sâu thảo luận, cô không thuyết phục nổi anh, cũng không thuyết phục nổi mình, nên đành chọn cách im lặng.

Nếu lúc đó hai người thật sự có một đứa trẻ, có lẽ giờ đây cô đã là bà mẹ hạnh phúc, ngặt nỗi những chuyện chưa xảy ra, không một ai có thể biết trước kết quả. Cô vẫn ì ạch học cách trưởng thành, có lúc cô ước mình không phải lớn lên, để anh già mãi mãi chăm bẵm, cưng nựng cô.

– Cậu biết không?

Thư Lộ rời mắt khỏi quyển sách tiếng Anh, nhìn Tiểu Man đang nằm bò trên bàn. Dạo gần đây cô nàng ngấm máu văn thơ, hở ra là chêm câu “Cậu biết không?”.

– Vì sao con người ta lại thay đổi nhỉ. – Tiểu Man hướng tầm mắt ra ngoài cửa sổ, thay vì nhìn cô.

– …

– Rõ ràng một người vốn ghét bánh hành từ nhỏ, tại sao ăn xong một miếng, lại thích cái vị đó nhỉ…

– …

– Rõ ràng một người vốn ghét mặc váy từ nhỏ, tại sao thử xong một lần, lại thích cái cảm giác tà váy đung đưa nhỉ…

– …

– Rõ ràng một người vốn dị ứng nước hoa từ nhỏ, tại sao ngửi xong một mùi hương lại…

– … Lại yêu cái người dùng mùi hương nước hoa đó? – Thư Lộ ngắt lời cô nàng.

– Sao cậu biết… – Tiểu Man mắt tròn mắt dẹt nhìn cô.

Bỗng dưng, Thư Lộ có cảm giác mình không quen cô Tiểu Man này, cô nàng Tiểu Man quả cảm thông minh, mà đành hanh đanh đá kia chết dấp ở đâu rồi?

– Lí trí của người phụ nữ đang yêu, quả nhiên lùn tịt. – Thư Lộ ngáp dài, tiếp tục xem quyển sách khẩu ngữ nhạt nhẽo.

– Rõ rệt thế à… – Tiểu Man ló đầu qua, lào thào hỏi.

– ?

– Tớ nói chuyện “đang yêu”…

– … hơi hơi. – Thư Lộ đáp lại cô ấy cũng bằng giọng lào khào y chang.

– Nhưng tớ không dám xác định, có phải yêu thật không nữa.

– Ờ, không sao, cậu có rất nhiều thời gian để xác định.

– Hiện tại, quả thực tớ đang nghi ngờ không biết cậu và anh giáo sư từng yêu nhau thật chưa nữa. – Tiểu Man nói.

– Tại sao?

– Vì tớ chưa thấy cậu đau đầu với lão bao giờ.

– Chưa thấy bao giờ, không có nghĩa chưa từng. – Cô bắt chước Gia Tu, lườm Tiểu Man qua kẽ hở lúc lật sách.

– Nhưng chí ít cũng chứng tỏ người khác không hề biết cậu yêu anh ấy.

Thư Lộ á khẩu, Tiểu Man nói hình như cũng có lý, nhưng chẳng nhẽ tình yêu lại cần một hình thức câu nệ nào đó chăng? Cô từng làm gì, cô chưa làm gì, không đại diện cho việc cô yêu hay không yêu một người, bởi tình yêu rất khó định nghĩa.

– Á, đến giờ rồi. – Đột nhiên, Tiểu Man giơ tay xem đồng hồ.

– Giờ gì… – Thư Lộ hoang mang nhìn cô nàng, cho tới khi tiếng chuông êm ái ngoài hành lang vang lên, cô mới sực nhận ra, đã tới giờ tan làm.

Hôm nay là thứ Sáu, cô dọn dẹp đồ đạc, đi nhờ xe đồng nghiệp tới ngân hàng đón Gia Tu. Rất hiếm khi cô phải đợi Gia Tu, thường thì Gia Tu sẽ đợi cô. Kể từ lần đầu tiên gặp nhau, dường như đã xác định sẵn vai trò của mỗi người rồi, chuyện về sau, cứ yên tâm mà làm thôi.

Cô từng có cho rằng, để yêu được Tiểu Man, ắt phải có một tấm lòng bao dung, nhưng sao bản thân cô lại không thế nhỉ? Hoặc mỗi cô gái đều cần một vòng tay bao dung, như thế cô ấy mới sẵn sàng tháo bỏ lớp phòng ngự, bằng lòng yêu thương.

Thư Lộ đứng đợi trong gió rét một lúc, bỗng có người lên tiếng gọi cô.

– Hey! – Từ đằng xa, Jessica vẫy tay với cô.

– Chào bạn. – Thư Lộ không quen với kiểu “thân mật” của cô ấy, bèn ngượng ngùng gật đầu.

– Đợi Harry hả? Lúc tôi ra ngoài, anh ấy vẫn đang họp. – Cách cô nàng nói chuyện vẫn vênh váo như bữa nọ, mà có lẽ đây là kiểu thường thấy của cô ta.

– À… không sao, anh ấy nói sẽ ra muộn một lát.

– Cô có thể qua quán cà phê bên kia ngồi đợi một lát, đứng đây lạnh đấy. – Cô nàng chỉ cho Thư Lộ xem, rồi nói bằng vẻ bí mật: – Phục vụ ở quán đó đẹp trai lắm, dù cô gọi một cốc nước ấm, cậu ta vẫn nhiệt tình như thường.

– Ơ… – Quả thực Thư Lộ không biết phải trả lời ra sao.

– Thôi đi nào, ở đây lạnh lắm. – Cô nàng khoát tay, ý bảo Thư Lộ qua quán cà phê mà cô nàng chỉ.

Thư Lộ lưỡng lự một lúc, sau đó bấm bụng nghe theo lời khuyên kia.

Nói xong câu tạm biệt, Jessica liền chạy xuống bậc tam cấp, chặn một chiếc taxi.

Vừa đi, Thư Lộ vừa nghĩ, có lẽ đúng như anh già nói, con người cô ấy không hề ác ý, chẳng qua thẳng tính quá mà thôi, thẳng tính đến nỗi phát ghét, song cũng có chỗ dễ thương.

Quán cà phê vắng người, chắc bởi đám nhân viên văn phòng đều tan làm về nhà cả rồi.

Một cậu nhân viên đẹp trai tiến tới, hỏi cô cần gì. Thư Lộ trù trừ một lúc, bèn gọi một cốc nước ấm. Mặt mũi cậu chàng lập tức đanh lại, song vẫn vâng dạ đi chuẩn bị.

Tự Thư Lộ thấy mình đúng là nực cười, cái cô cần đâu phải một cốc nước ấm, mà là khuôn mặt tươi tắn của trai đẹp. Song cuộc đời, thường xuyên đong đầy những thất vọng.

Cô lấy chiếc di động mới mua ra, soạn tin nhắn báo với Gia Tu: “Em đang ngồi ở quán cà phê dưới lầu.” Từ ngày China Mobile tuyên bố khai thông chức năng gửi tin nhắn, cô đã chết mê chết mệt cách “bày tỏ bản thân” này, thậm chí cô đã cất luôn chiếc điện thoại mà Gia Tu tặng vào ngăn kéo, để sắm một em khác gõ được tiếng Trung.

Rất nhanh anh già đã nhắn lại, và theo lệ vẫn là một chữ “Ờ”. Cô thường soạn một tin rất dài gửi anh, song nhận về chỉ có một, hai chữ cụt lủn. Cô than phiền anh không có máu lãng mạn, thế mà anh thẳng thừng đáp rằng: Tại phiền quá đó mà, có gì cứ gọi điện hoặc gặp mặt nói chẳng như nhau à.

Cô buộc phải thừa nhận, giữa hai người có một sự khác biệt khá lớn về tư tưởng: cô bạo dạn thử nghiệm những cái mới mẻ, còn anh lại khăng khăng với những thói quen.

– Mấy cô đồng nghiệp đều nói… – Không biết bao lâu sau, Gia Tu mới hổn hển xuất hiện trước mặt Thư Lộ, tay nới lỏng cà vạt trên cổ: – Quán này có một cậu nhân viên rất đẹp trai, dù gọi một cốc ấm, cậu ta vẫn tươi cười đón tiếp.

Thư Lộ phì cười, không kể với anh mình vừa “gọi một cốc nước ấm” xong. Hoá ra, anh cũng hóng hớt ra phết.

Tuy khoảnh cách về thế hệ là không thể phủ nhận, nhưng chẳng phải hai người đang cố rút ngắn khoảng cách đó thôi?

Tối thứ Bảy, Nhã Quân và Nhã Văn tới trễ, vừa bước vào cửa, Thư Lộ đã loáng thoáng ngửi thấy mùi thuốc súng.

– Thím ạ… – Hai đứa đồng loạt cúi đầu chào Thư Lộ.

Thư Lộ cất tiếng cười gượng gạo, đoạn ngó sang Gia Tu đang chăm chú xem tivi trên sô pha. Anh thong thả đứng dậy, gọi hai đứa qua ăn cơm, phớt tỉnh như không thấy gì.

Bọn nhỏ cúi gằm mặt, ngồi xuống bàn ăn cơm mà im ỉm như hai cái miệng hến. Thư Lộ hích củi trỏ sang phía Gia Tu, song anh cũng chẳng màng để tâm.

– Úi… cà chua hôm nay ngon nhở… – Thư Lộ sang sảng nói, ra vẻ thật thoải mái.

– … – Dù ba người kia vẫn cặm cụi và cơm.

– Ờm… Canh sườn cũng ngon chưa này. – Thư Lộ vẫn tiếp tục nói.

– …

– Này… Không biết tối nay có phim gì hay không nhở.

– …

– Ờm…

– … Hỏi khí không phải em đang diễn “tấu nói” đấy à? – Gia Tu lạnh lùng nhìn cô.

– Em… – Thư Lộ trợn trừng mắt, hết đường chối cãi.

– Phụt… – Hai anh em không nhịn được cười, bắn cả thức ăn ra ngoài, mới đó đã phá lên cười như nắc nẻ.

Gia Tu buông đũa, xoa đầu cô, không quên cười phụ hoạ với bọn nhỏ.

Thư Lộ chỉ còn nước cất tiếng cười khan, tự nhạo mình, chí ít, không khí đã bớt phần căng thẳng.

Hai đứa nhỏ ăn xong bữa cơm rồi ra về, từ đầu chí cuối không ai nói với ai nửa câu, được cái Nhã Quân vẫn chủ động xách cặp hộ em gái. Thư Lộ bấm bụng nghĩ, chắc về nhà là làm lành ngay thôi.

Tắm rửa xong, bước ra ngoài, thấy Gia Tu vẫn nằm trên giường đọc sách tiếng Anh như mọi khi. Thư Lộ liền nói.

– Nói thực, lúc Nhã Quân đanh mặt, trông nó đáng sợ y như anh.

– Anh từng đanh mặt với em à. – Anh liếc xéo cô.

– Lúc anh muốn doạ em ấy, anh toàn đanh mặt thôi.

– Vì sao anh phải doạ em. – Gia Tu hớn hở nói.

– Bao giờ anh không nói nổi em, là anh sẽ hậm hoẹ cho coi. – Thư Lộ nhảy lên giường, chống nạnh lên mặt.

Gia Tu nheo mắt nhìn cô, không thẳng thắn thừa nhận, song cũng không hùng hồn phủ nhận, anh chỉ hỏi:

– Vậy em có sợ không?

– Không? – Cô cười khúc khích.

– Tại sao?

– Bởi em biết anh chỉ doạ thôi.

Anh già thả quyển sách trên tay xuống, bất thình linh ôm chầm lấy eo cô. Thư Lộ hét lên, toan vùng vẫy, song tiếc thay, cô đã bị anh già đè bẹp dưới thân mình.

Môi anh thoáng phớt nụ cười nham hiểm, nghiến răng nói.

– Nào, cô bé quàng khăn đỏ, đêm nay anh sẽ doạ em biết sợ thì thôi.

Bỗng dưng Thư Lộ có cảm giác, vẻ mặt cười cợt của anh nom đáng sợ hơn cả lúc nghiêm nghị.

Sáng sớm Chủ nhật, lúc khi tỉnh dậy, Thư Lộ thấy anh già ngồi đọc báo trên sô pha kê sát cửa sổ trong phòng ngủ. Cô nghiêng đầu nhìn anh, chợt nhận ra, mình đã quen lần tìm bóng hình anh mỗi khi mở mắt thức giấc.

– Dậy rồi à? – Anh nói khi lật trang báo.

– Ừm… anh đang xem gì thế. – Thư Lộ cuộn tròn trong chăn, tưởng tượng cảnh anh vất tờ báo xuống, chạy lại ôm mình.

Song anh vẫn vùi đầu vào tờ báo.

– Xem nhà.

– Nhà?

– Căn nhà này là của ba mẹ, anh nghĩ… – Ngừng một lát, anh nói tiếp – Chúng mình nên có một căn nhà riêng.

Chưa một lần Thư Lộ nghĩ đến vấn đề này, nhưng một khi anh già đã nói “nên có”, vậy tức là cần phải có thật rồi.

Anh đặt tờ báo xuống, bước đến bên giường:

– Không nỡ rời ngôi nhà này à?

Thật khó để nói rõ ràng, cô chỉ nhớ nơi đây lưu giữ biết bao kỷ niệm giữa họ: hai người từng ăn một bữa lẩu thịnh soạn nơi phòng khách, tủ lạnh dưới bếp là nhân chứng cho nụ hôn quấn quít giữa họ, và gian phòng ngủ tối tăm từng chứa đựng hai người ôm nhau sít sao… quan trọng nhất là, cô yêu anh ngay chính tại căn nhà này.

– Nhưng mà, anh muốn có một căn nhà, của riêng hai đứa. – Vừa nói, Gia Tu vừa vuốt ve mặt cô: – Chúng ta có thể chọn diện tích nhà, chọn hướng cửa sổ cho phòng ngủ, chọn màu sắc đồ đạc, em sẽ có giá sách riêng, em có thể lắp loại bồn cầu em thích…

– … – Thả trí tưởng tượng bay theo lời anh nói, tức thì, cô thấy lòng mình rạo rực.

– Chúng mình phải dành phòng cho con cái nữa chứ, bên trong không bày gì cả, tường cứ sơn màu cam trước đã, thích hợp cả gái lẫn trai.

Thư Lộ ngồi bật dậy, hỏi:

– Vậy phòng chúng mình sẽ sơn màu gì?

– Trừ màu hồng ra, màu gì cũng được.

– Em muốn màu vàng nhạt cơ.

– Được, tuỳ em. – Anh mỉm cười xoa đầu cô.

– Thư phòng xếp mỗi bên một giá sách, sau đó ở giữa kê hai cái bàn, em và anh có thể ngồi đối diện nhau.

– Em không thấy làm thế giống với phòng làm việc của thư ký Đảng uỷ à? – Gia Tu cười méo xệch.

– Phải để không gian bếp mở, để lúc nấu cơm, em vẫn nhìn được anh. – Thư Lộ ngây thơ nói.

– Được, được hết.

Hai người thảo luận rôm rả về căn nhà mới và mọi thứ trong đó, mà quên béng mất rằng, căn nhà trong mơ kia đang ở phương trời nào còn chưa rõ. Cho đến sau này, khi đã mua được nhà mới, họ cũng quên luôn mọi ý tưởng về căn nhà mà hai người từng vẽ lên trong buổi sáng nọ.

Bấy giờ Thư Lộ chỉ nhớ Gia Tu đã nói:

– Cuối cùng, tiền của mình đã được giữ giá.

Tháng Tư ấm áp thanh bình, vợi đi cái tính đỏng đảnh lúc nóng lúc lạnh của tháng Ba, mà chẳng hề oi ả hầm hập như tháng Năm.

“Hoàng tử bé” nhà Thư Linh và Kiến Thiết tổ chức tiệc đầy tháng. Và như Gia Tu từng nói, họ vẫn vui vẻ bằng lòng với cuộc sống, thay vì ủ rũ chán chường do bệnh tật của con. Thư Linh nói, thằng bé đã là món quà quá tuyệt vời mà ông trời dành cho họ, còn gì phải bất mãn nữa đâu.

Khi ngắm nghía “Hoàng tử bé”, nét mặt Gia Tu dịu dàng hơn rất nhiều. Thư Lộ dựa vào vai anh, trộm nghĩ, có lẽ thực lòng anh khát khao một đứa con, bằng không anh đã chẳng nghĩ sẵn màu sơn cho phòng trẻ con.

“Đường sách thênh thanh” đang dần đi vào ổn định nên Thư Lộ cũng rảnh rang hơn, thậm chí mấy lần còn thảnh thơi đi ăn cơm tối với Tiểu Man trước giờ lên lớp luyện khẩu ngữ. Cuối cùng, Tiểu Man đành thú nhận mình đang yêu. Mặt mũi cô nàng lúc nào cũng tươi hơn hớn, mọi người như bị cảm hoá mỗi lần bắt gặp nụ cười tươi roi rói ấy. Thư Lộ nghĩ thầm, có khi đây chính là ma lực của tình yêu cũng nên.

Tối đến, thay vì ôm khư khư mấy cuốn tiểu thuyết tiếng Anh, Gia Tu đã bắt tay nghiên cứu tin tức địa ốc. Anh thuộc tuýp người năng động, trái ngược với cô, một kẻ mộng mơ biếng nhác.

– Xem ra, cuối này này phải mượn một chiếc xe rồi. – Gia Tu lẩm bẩm một mình.

– Chỉ hai chúng ta đi xem thôi à?

– Ờ… – Anh đáp quấy quá một câu, sau bỗng nói: – Lần trước nghe phong thanh Thư Linh và Kiến Thiết cũng muốn mua nhà, chi bằng em hỏi hai người đó coi.

Thư Lộ bèn bốc máy gọi Thư Linh. Kiến Thiết nhận điện, giọng thì thào nói:

– Chuyện gì đó dì út, bé bi đang ngủ.

– Gia Tu hỏi anh chị cuối tuần đi xem nhà không?

– À được… nhưng mà chỉ xem một lát thôi, bé bi không rời mẹ đâu. – Tiếng xuýt xoa của Thư Linh ở gần đó vọng vào ống nghe.

– Vậy hai đứa em hẹn lịch, rồi tới đón anh chị sau nhé.

– Đón anh chị á?

– Gia Tu nói sẽ mượn xe?

– Hả… mượn xe? – Giọng Kiến Thiết bỗng cao vút lên tận quãng tám.

– Vâng…

– Ai… ai lái? – Thậm chí anh còn lắp ba lắp bắp.

– … Thì Gia Tu, dĩ nhiên.

– … – Đầu máy bên kia chìm trong im lặng trong vài giây, sau đó là một giọng quả quyết: – Vậy bọn này không đi đâu.

– … Sao lại thế? – Thư Lộ sửng sốt.

– Em hỏi Harry ấy. – Có lẽ âm thanh đường đột khiến thằng bé con giật mình thức giấc, Kiến Thiết nói nhanh câu “Tạm biệt” rồi lật đật đi dỗ con trai.

Nhìn điện thoại trong tay mà cô có cảm giác ù ù cạc cạc.

– Bên đó đi không? – Gia Tu lật trang báo, đoạn hỏi cô.

– Không đi… – Cô ngỡ ngàng lắc đầu: – Anh rể nói, nếu anh lái xe thì anh ấy quyết không đi.

Anh già cười khẩy bảo:

– Cái thằng nhát cáy…

– Có phải anh từng lái xe rồi làm gì đó khiến anh ấy có ác cảm đúng không?

– Anh nghĩ… – Hình như anh đang nghiêm túc suy nghĩ: – Không, chí ít anh chưa từng bị cảnh sát chộp.

– Chộp?

Anh già như một cậu trai ngỗ ngược, thậm chí chẳng buồn ngước mắt nhìn lên, anh nói:

– Anh không có bằng.

– …

– Nói chính xác hơn là, không lấy được bằng.

– Tại sao… – Cô sửng sốt nhìn anh. Nhớ lại cái hôm đưa Nhã Văn lên trường, hoá ra bữa đó cô không biết gì mà cứ điểm nhiên ngồi trên xe của một người không có bằng lái xe ư.

– Bởi vì… anh bị “khuyết sắc giác”[i]. – Anh nhún vai, như thể đang nói, hẵng may chưa bị mù màu.

Cô chết lặng người, phải nói đây là câu chuyện ly kỳ nhất cô từng nghe: một người có thể vẽ ra những bức tranh sặc sỡ, mà lại “khuyết sắc giác” ư.

Cô lờ mờ nhớ lại những lời anh nói trong lễ cưới: cô ấy biến thế giới vốn chỉ hai màu đen trắng của tôi trở nên rực rỡ…

Cô, thật sự có thể ư?

Cuối tuần đó, Thư Lộ vẫn điềm nhiên ngồi trên xe do anh già cầm lái để đi xem nhà. Cô cố ý ăn mặc thật già dặn, cốt kéo gần khoảng cách giữa hai người.

Thế mà anh lại cười bảo:

– Không sao, em có thể mặc áo thể thao có in hình chuột Mickey trước ngực, anh sẽ bảo với mấy cô bán nhà, em là con gái anh.

– Anh sinh con hồi lên mười hả? – Thư Lộ nhăn mũi cãi trả.

– Đừng khinh thường anh, anh dậy thì hơi bị sớm đấy. – Anh khoá cửa xe, ôm cô, tranh thủ hôn chụt lên má cô một cái.

Lâu dần cô đã hình thành thói quen được anh cưng nựng, cô nghĩ bụng bảo, có lẽ đây là cái lợi khi lấy chồng già. Trái tim anh đủ bao la để chứa đựng cô, đồng thời, anh luôn dành cho cô sự nâng niu, chiều chuộng.

– Đang nghĩ gì thế? – Anh nhéo má cô.

– Em đang nghĩ… nếu lấy người khác, không biết sẽ thế nào. – Cô thành thực trả lời.

Anh cười nói:

– Dĩ nhiên không sướng bằng lấy anh rồi.

Cô cũng phì cười: về chuyện này thì khoảng cách giữa họ là bằng không…

Nhân viên nhà đất dẫn hai người đi tham quan nhà mẫu. Gia Tu quẩn quanh giữa phòng khách và phòng ngủ, hỏi kỹ càng phương hướng và thời gian đón nắng. Thư Lộ chẳng màng bận tâm, cô chỉ say sưa tưởng tượng cách bài trí của mỗi gian phòng, mà trước đó, cô không nhận ra mình lại ham thích đến thế.

Buổi tối về nhà, Gia Tu hỏi ý kiến cô, cô ôm vai anh, lắc đầu nguầy nguậy nói:

– Anh quyết định đi, anh mua cho em căn nào, thì đó cũng là nhà cả mà.

Anh già ngây người, ra chiều cảm động hỏi cô:

– Không sợ anh mua cho em cái nhà tranh vách đất hà?

– Nhà tranh á… – Mắt cô láo liên một vòng: – Cũng được, nhưng mà trước cửa phải có bãi cát trắng, trước bãi cát phải có biển xanh… nhà như thế, có là nhà tranh em cũng ưa.

Anh mỉm cười, hôn lên trán cô. Đó là nụ cười cưng chiều mà Thư Lộ yêu nhất ở anh.

***

– Cậu biết không? – Tiểu Man lại bắt đầu cái giọng điệu văn thơ của cô nàng: – Con mụ dở hơi kia lại đến tìm cậu đấy.

– Mụ dở hơi? – Thư Lộ ngẩng lên nhìn cô bạn một tháng, rồi lại cúi xuống quyển sách trên tay.

– Thì… Peter Pan ấy.

– Phan Bỉ Đắc?

– Ờ! – Tiểu Man gật đầu, đoạn bóc một túi lạc, cô nàng ăn nhiều đến nỗi, trên bàn làm việc rơi đầy vỏ lạc.

– Lúc nào cơ?

– Hình như hôm qua.

– …

– Đúng lúc cậu tới thư viện.

– Bà ấy có nói tìm tớ làm gì không?

– Không. – Cô nàng nhún vai: – Mụ ta chỉ nói, lúc nào cậu ở đây, mụ ta lại tới.

Thư Lộ không đoán nổi bà ấy tìm mình có việc gì; biết đâu, bà ấy lại đến tham dự tiết mục khác rồi tiện đường ghé qua tìm mình mà thôi. Và đúng như Tiểu Man vừa nói, bà ta đích thị là người dở hơi.

Tối đó, Gia Tu gọi điện thoại thông báo, anh phải tăng ca. Thư Lộ bèn ăn cơm ở căng tin rồi về nhà một mình.

Tuy anh già ở nhà lúc nào cũng im thin thít như thịt nấu đông, song lúc vắng mặt anh, căn nhà lại càng thêm mấy phần trống vắng. Thư Lộ ngồi viết bản thảo trên bàn làm việc của anh, ngọn đèn bàn hơi tối, cô phải nhờ tới đèn trần trong phòng. Chiếc bàn làm việc ít khi được anh trưng dụng, thư phòng ngày nay dường như đã trở thành thuộc địa của cô.

Cô vô tình mở ngăn kéo của anh, bên trong chứa toàn đồ đạc có vẻ cũ kỹ, được cái ngăn nắp gọn gàng. Cô lấy một quyển sổ, bìa đen đã loang lổ, hình như từng thấy ở đâu rồi thì phải.

Ở chỗ Tâm Nghi, chiếc túi sang trọng của chị ấy cất một quyển sổ y chang, nhờ thế mà cô có ấn tượng vô cùng sâu sắc.

Thư Lộ lưỡng lự một lúc, vốn chỉ định viết bản thảo, vô tình mở ngăn kéo của anh, chứ không cố tình rình mò “bí mật” của anh già. Thế mà lòng hiếu kỳ đã đánh gục tất cả, cô cẩn thận mở cuốn sổ ra, lật từng trang một.

Đây là cuốn sổ ghi nhớ thời cấp ba của Gia Tu, trong đó ghi lại những việc hằng ngày muốn nhắc mình phải làm. Thú vị ở chỗ, trang nào anh cũng vẽ một ký hiệu lên góc giấy, phân biệt có hình ngũ giác, khoanh tròn và dấu gạch chéo. Trực giác mách bảo cô rằng, ký hiệu ấy đại diện cho tâm trạng anh. Nửa trước quyển sổ, phần nhiều là hình ngũ giác, sau đó là một loạt dấu gạch chéo, sau cùng những khoanh tròn dứt khoát.

Điều gì đã khiến lòng anh từ náo nức chuyển sang chán chường và rồi lại khôi phục dáng vẻ tĩnh lặng?

Bụng bảo dạ, hẳn là tình yêu, thất tình, cuối cùng là tha thứ.

Tự nhiên cô thấy bứt rứt khó chịu, cuốn sổ này lặng lẽ ghi chép dĩ vãng đã qua giữa Gia Tu và Tâm Nghi, một quá khứ mà cô không cách nào chen chân vào được.

Thư Lộ không dằn được tò mò, hai người họ giữ gìn hai quyển sổ giống nhau cho đến tận bây giờ, tại sao?

Khi Gia Tu tan làm trở về nhà, Thư Lộ đã đặt quyển sổ vào vị trí vốn thuộc về nó, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì. Cô vẫn bình thường như mọi khi, nũng nịu ôm vai anh, trách anh sao tầm này mới về, rồi lon ton đi chuẩn bị nước tắm cho anh.

Nhưng, khi khuất khỏi tầm mất anh, cô lại sa vào mớ bòng bong không đầu không cuối của mình. Cô rất muốn hỏi vì sao, rất muốn biết câu trả lời. Nhưng rốt cuộc, cô không hỏi, bởi cô biết, không phải câu hỏi nào cũng thốt được ra lời, và không phải mọi câu hỏi đều có lời giải thích.

Thậm chí, cô thấy sợ đáp án đó.

– Muộn rồi, ngủ thôi. – Bước ra khỏi nhà tắm, anh vội xua cô lên giường, rồi tắt đèn.

Cô chui vào chăn, anh cũng chui vào chăn, mái tóc còn ướt nguyên.

– Tối nay em đã làm gì. – Anh ôm cô từ phía đằng sau, giọng ra chiều mệt mỏi.

– Viết bản thảo. – Cô khẽ đáp.

– Sao có vẻ uể oải thế?

– Đâu có… buồn ngủ thôi. – Giọng cô lào khào.

– Sao không ngủ sớm đi.

– … Tại đợi anh mà.

Anh hôn lên tóc cô từ đằng sau, se sẽ nói:

– Sau này đừng đợi nữa, cứ ngủ trước đi.

Thế còn mỗi lần cô về muộn, chẳng phải anh vẫn đợi cô đó thôi? Anh luôn là người đợi chờ, đợi cô trưởng thành, chờ cô xác định tình cảm của mình. Cuối cùng, cô đã hiểu ra, đợi chờ, cần nhiều dũng cảm và kiên định biết bao.

Cô xoay người nằm đối diện với anh, bóng đêm che phủ tầm nhìn, chỉ loáng thoáng thấy được đường nét bờ vai rắn rỏi. Cô lần mò tìm môi anh, và không nhận được một phản ứng nào từ anh.

Thư Lộ cười buồn: Mới đó đã ngủ ngay được rồi.

***

Trung tuần tháng Tư, mưa dầm không hẹn ngày tạnh, quần áo ẩm sì giăng kín ban công trong nhà, thậm chí Thư Lộ bắt đầu võ đoán, hay mùa mưa dầm đến sớm trước hẹn.

Thứ Bảy, tiếng chuông điện thoại dồn dập chói óc đã kéo tuột vợ chồng Thư Lộ ra khỏi giấc mơ êm đềm.

– Chuyện quái gì… – Gia Tu cáu bẳn lầm bầm.

Thư Lộ lật người, kéo chăn trùm kín đầu, thế mà gió vẫn luồn được vào trong, thì ra lúc vươn tay tìm điện thoại, Gia Tu vô tình kéo theo chiếc chăn.

Cô mới sực nhớ ra, tối qua hai vợ chồng đắp chung một tấm chăn…

– A lô… – Giọng Gia Tu gắt gỏng ra chiều cáu kỉnh.

Thư Lộ chỉ nghe đầu dây bên kia líu ríu một thôi một hồi, sau cùng anh già buông một  câu dứt khoát “Chú qua bây giờ” rồi cụp máy.

– Sao thế anh. – Thư Lộ dụi mắt.

– Nhã Văn gọi, tối qua Nhã Quân và bố nó cãi nhau, sáng nay không thấy đâu.

– Không thấy ai?

Khuôn mặt căng thẳng của anh bỗng giãn ra:

– Đương nhiên là Nhã Quân, nếu là Gia Thần, anh đã chẳng lo.

– Nó đi đâu được nhỉ? – Vừa hỏi, cô vừa rờ rẫm tìm quần áo của mình.

– Không biết, nhưng anh nghĩ chắc Nhã Văn biết. – Anh chòng chiếc áo polo vào người.

– Hai cha con… – Mắt cô mở tròn xoe, thực ra cô muốn hỏi cớ gì mà hai cha con lại cãi nhau, nhưng nghĩ lại thì có hỏi cũng như không.

Không để cô nói trọn câu, Gia Tu đã bước nhanh vào nhà tắm.

Cô nhìn ra màn mưa ngoài cửa sổ, tự nhiên đâm lo.

Một tiếng đồng hồ sau, họ mới thấy được khuôn mặt tèm lem nước mắt của Nhã Văn.

– Chú ơi, tối qua hai người cãi nhau trong thư phòng hăng lắm, còn đập đồ đạc nữa. Con muốn vào can và ba không cho.

– Không thấy Nhã Quân từ bao giờ? – Gia Tu không hỏi nguyên do cãi vã, dường như vấn đồ đó chẳng hề quan trọng.

– Lúc năm giờ, con dậy đi vệ sinh đã không thấy ai trong phòng rồi.

– Ba con đâu?

– Đi tìm anh ấy rồi. – Nhã Văn ngồi bó gối trên ghế.

– Con biết nó sẽ đi đâu không? – Gia Tu ngồi xuống cạnh con bé.

Ngẫm ngợi một lúc, Nhã Văn bèn lắc đầu:

– Con không biết…

– Liệu nó có đến trường không nhỉ?

– Sáng nay đáng lẽ anh ấy phải đi học thêm, nhưng ba vừa gọi điện hỏi thầy giáo, thầy nói anh ấy nghỉ học.

Gia Tu và Thư Lộ đưa mắt nhìn nhau, tuồng như đã bó tay.

– Chú thím nói… – Nhã Văn quệt nước mũi: – Anh ấy có bỏ nhà đi không?

Thư Lộ toan nói: “đó là điều không thể,” nhưng Gia Tu lại hỏi một câu vô cùng nghiêm trọng:

– Quần áo và đồ đạc cá nhân của nó vẫn còn chứ?

Nhã Văn lập tức nhảy dựng khỏi ghế sô pha, chạy vào phòng Nhã Quân, sau một hồi lục lạo xem xét, nó mới ngơ ngác nói:

– Anh ấy không mang theo thứ gì cả…

Thư Lộ thấy bồn chồn trong dạ, cô nhíu chặt mày rồi chợt nhận ra, dù sắm cho mình dáng vẻ bĩnh tĩnh, song Gia Tu cũng nóng ruột như cô. Ba người đăm chiêu ngồi trong phòng khách, ai nấy đều nặng nề tâm sự. Qua hồi lâu, Gia Tu mới sực nhớ ra điều cần hỏi:

– Sao ba con và Nhã Quân lại cãi nhau.

– … Hôm qua cả nhà ăn cơm, Nhã Quân đưa đơn đăng ký nguyện vọng đại học cho ba con xem. Ba nhìn rồi bảo, điểm anh ấy vốn cao, nên đăng ký trường tốt hơn. Nhưng Nhã Quân không chịu, ba sa sầm mặt mày, bỏ luôn bữa cơm, gọi anh ấy vô thư phòng. Nói một hồi rồi con nghe thấy họ to tiếng với nhau, còn đập đồ đạc nữa. Từ thư phòng đi ra, Nhã Quân về phòng luôn.

– Hả… – Thư Lộ kinh ngạc nói: – Chỉ vì nguyện vọng đại học á? Nó đăng ký trường gì?

– Trường của con. – Nhã Văn tủi ra mặt.

Chẳng hiểu điều gì mách bảo mà Thư Lộ lại cảm nhận được, hình như có nụ cười bất lực thấp thoáng trên gương mặt anh khi nghe Nhã Văn trình bày.

– Chú, thím. – Nhã Quân bỗng xuất hiện lù lù sau lưng họ.

– … – Ba người chết sững không nói nổi câu nào, cứ như thể thằng bé không thể có mặt ở đây.

Nhã Văn lao tới kéo cánh tay Nhã Quân như một mũi tên bắn:

– Anh từ đâu chui ra vậy hả!

– Cửa không đóng mà… – Nhã Quân ngơ ngác.

Quả thực Thư Lộ không nhớ nổi lúc vào nhà mình có đóng cửa không nữa.

– Em… em tưởng anh bỏ nhà đi rồi… – Nhã Văn khóc váng lên, Nhã Quân ngẩn to te nhìn con bé, lúng túng như gà mắc tóc.

Lần đầu tiên Thư Lộ thấy Nhã Văn khóc. Gia Tu thường nói: Nhã Văn là cô gái mạnh mẽ giống Thư Lộ, mạnh mẽ đến mấy cũng không tránh khỏi những giây phút yếu lòng để lệ tràn mi. Thế mới có chuyện, người đàn ông thường hoang mang bối rối trước giọt nước mắt của người phụ nữ mạnh mẽ.

Té ra Nhã Quân thấy buồn bực trong người nên mới dậy sớm chạy bộ. Trên đường về tiện thể ghé siêu thị mua ít đồ, thành thử bị trễ giờ. Hài kịch đến đây là hết, lúc Gia Thần trở về, Nhã Quân xơi một trận mắng té tát là điều khó tránh khỏi. Được cái, có vẻ như hai ba con đã quẳng vụ “nguyện vọng” sang một bên.

Sau bữa cơm trưa, hai anh em Gia Thần vào thư phòng đóng cửa bàn bạc mất một lúc. Trên đường về, Thư Lộ hỏi anh già đã nói những gì mà anh không chịu khai, chỉ bảo, có những chuyện sau này cô khắc hiểu.

Thư Lộ bĩu môi không thèm gặng hỏi thêm nữa. Anh rặt cái kiểu đó, dù thế nào đi chăng nữa, anh không muốn nói thì đố ai cậy được miệng anh.

Bấy lâu cô luôn nghĩ, anh thích kiểm soát mọi thứ, từ cuộc sống của anh cho đến cuộc sống của người, bao gồm cả cuộc sống của cô, nhưng chưa bao giờ quan tâm xem người khác đồng ý để anh kiểm soát hay không.

Lớp khẩu ngữ vào thứ Ba và thứ Năm hằng tuần đã trở thành thứ “bỏ thì thương, vương thì tội” đối với cô. Người đến học lay lắt vật vờ, lần nào cô cũng phải đếm thời gian chờ lớp tan học. Số người vắng mặt mỗi lúc một nhiều, trụ vững đến sau cùng, thường chỉ có một hai người. Mà có khi thầy giáo đã quá quen với chuyện “thường tình” này nên chẳng hề tỏ thái độ phật ý.

Có hôm, Thư Lộ là học viên duy nhất tới lớp. Lúc thấy bước vào, tự nhiên cô thấy hối hận vì mình đã không xin nghỉ. Thế mà thầy dẫn theo một cô gái nom vẻ như sinh viên, cũng bởi lớp kia chỉ còn lại mình cô ấy nên thầy gộp hai lớp làm một.

Cô ấy cười thân thiện, khoe hai cái má lúm đồng tiền dễ thương:

– Em là Viên Thế Phân, em không có tên tiếng Anh đâu, chị cứ gọi là A Phân.

Rất nhanh Thư Lộ đã có cảm tình với cô bé, bởi lẽ, chính cô cũng không có tên tiếng Anh, lần đầu tiên cô giới thiệu bản thân mình trước lớp, đám dân văn phòng ai nấy đều nhìn cô chằm chằm.

– Chị là Tào Thư Lộ. – Cô tươi cười nói.

– Thư Lộ? – A Phân ngạc nhiên ra mặt: – Là Thư Lộ trong “Đường sách thênh thang” phải không ạ?

Đến lượt Thư Lộ kinh ngạc thốt lên:

– Đúng rồi…

Cô bé ré lên “Á” rồi chộp lấy tay cô::

– Thật ạ, hay quá! Em là thính giả trung thành của các chị! Tuần nào em cũng nghe hết á!

Lần đầu tiên giao lưu với fan ở khoảng cách gần thế này, thành thử Thư Lộ khó tránh khỏi bỡ ngỡ, khi bình tĩnh trở lại thì người cũng thấy hởi lòng hởi dạ.

Tuồng như ông thầy chưa nắm rõ tình hình, nhất thời cứ đứng ngây ra trước bục giảng, có vẻ chưa định lên lớp.

Tự nhiên, Thư Lộ thấy cái số mình may phết, vì vẫn lết đi học ngày hôm nay. Đoạn cô lại nghĩ, có lẽ A Phân cũng ghét cay ghét đắng cái lớp này, đến nỗi chỉ bỏ quách đi cho xong, nhưng hôm nay gặp được mình, biết đâu cô bé lại chẳng thiết tha cái lớp này hơn, thậm chí khả năng lớn là sẽ thay đổi cuộc đời cô bé…

– Chị có thể giúp em xin chữ ký của chị Man Man được không ạ? – A Phân háo hức nhìn Thư Lộ.

– Được chứ, chuyện nhỏ… – Nụ cười tươi roi rói trên mặt Thư Lộ bỗng vụt tắt. Man Man? Đợi tẹo, nói vậy, cô bé muốn xin chữ ký của Tiểu Man…

– Bạn bè em trong ký túc xá đều nói chị ấy rất xì-tai. Trong chương trình chị ấy hay nói mấy câu bông đùa thâm thuý vô cùng á. – A Phân hớn hở nói.

– À… phải… – Thư Lộ có cảm giác trán mình đang vã mồ hôi, Tiểu Man từng nói mấy câu như vậy trong chương trình à?

Bấy giờ ông thầy kịp thời thông báo lên lớp, nhờ vậy mà Thư Lộ mới thôi sượng sùng. Lần đầu tiên cô nở nụ cười cảm kích với thầy.

Về đến nhà, Thư Lộ bèn kể chuyện này cho anh già nghe, anh già đang tập trung nghiên cứu tin tức địa ốc, liền cười bảo:

– Có thể mấy cô bé con thích tuýp người dám nói dám làm như Tiểu Man.

– Ý anh là, em thì được mấy cậu choai choai hâm mộ nhiều hơn? – Thư Lộ gặng hỏi.

Gia Tu đẩy gọng kính lão chỉ đeo lúc xem báo, đoạn trả lời bằng vẻ thành thực:

– Tin anh đi, một thằng con trai đang phát triển bình thường không đời nào nghe những tiết mục như “Đường sách thênh thang” đâu.

– … – Cô bĩu môi, quẳng cho anh cái gối tựa.

Hôm sau, dù lòng không hề muốn, song Thư Lộ vẫn đưa một tấm bưu thiếp cho Tiểu Man, đề nghị cô nàng ký vào đó.

– Cháu gái tớ đòi. – Cô bịa đại ra một lý do.

– Cháu gái cậu có mắt nhìn người đấy. – Vừa ký, Tiểu Man vừa nói: – Nó nhiêu tuổi rồi?

– Ba tuổi. – Thư Lộ giật lại tấm bưu thiếp, vẩy thật mạnh cho khô mực rồi bỏ vào túi xách.

– …

Lần đầu tiên Thư Lộ ý thức được rằng, có lẽ Tiểu Man được nhiều fan ái mộ hơn mình thật. Nhiều năm sau, khi cô thực sự chấp nhận sự thật này, thì Tiểu Man lại lên xe về nhà chồng ở tận nơi xa.

– À phải rồi, con mụ điên dở kia lại đến tìm cậu đấy. – Thông qua thói quen thích đặt biệt danh cho người khác, có thể nhận ra Tiểu Man là người có suy nghĩ chủ quan.

– Ờ? – Thư Lộ đợi cô nàng nói tiếp.

– Nhưng cậu vắng mặt, tớ hỏi có việc gì không, mụ ta không nói rồi bỏ đi luôn.

– Ờ.

Thư Lộ nghĩ bụng bảo, mặc xác bà ta, chắc chẳng có việc gì quan trọng đâu, mà có khi đến để hóng hớt chuyện giữa cô và Dịch Phi cũng nên. Bà ta vốn điên sẵn thì chớ, thôi cách tốt nhất là cứ đợi xem sao.

Vợ chồng Thư Lộ dắt díu nhau đi xem nhà suốt tháng Tư và cho đến tận cuối tháng Năm. Càng ngày, cô càng lười tưởng tượng cách bài trí cho căn nhà mới, thậm chí, công việc tưởng tượng đã bắt đầu gây cho cô sự phiền toái. Từ đầu chí cuối, Gia Tu chỉ quẩn quanh với những băn khoăn nào là hướng phòng, nào là ánh sáng, rồi lại đến diện tích sử dụng, vân vân và mây mây. Một là, cô mù tịt những chuyện đó; hai là, cô cũng đâu đòi hỏi gì nhiều. Vậy là việc mua nhà nghiễm nhiên trở thành một cái chân gà, bỏ thì tiếc, mà cố gặm thì xương.

Sau rốt, có một căn nhà mà khi họ vừa đặt bước vào, cảm giác đầu tiên đó là vô cùng kinh ngạc. Bởi lẽ, phòng ngủ quay về hướng Nam, hướng Tây có cửa sổ nối liền sát đất, giây phút đó dường như họ đã phải phải lòng nơi này.

Và thế là, ngày Chủ nhật thứ ba của tháng Năm, cũng là dịp kỷ niệm ngày cưới, đôi vợ chồng son đã có được một ngôi nhà đầu tiên của riêng mình.

Nhân dịp kỷ niệm một năm ngày cưới, Thư Lộ đã sắm hai cặp kính mát tình nhân để làm quà tặng Gia Tu.

– Đây nhé. – Thư Lộ và Gia Tu cùng đeo thử cặp kính: – Thế giới trong mắt chúng mình, có màu giống nhau rồi đó.

Do đeo mắt kính nên Thư Lộ không thấy được mắt anh, cô chỉ thấy hình ảnh phản quang của mình trên mặt kính, nhưng cô vẫn nghe được giọng xúc động của anh già:

– Cảm ơn em…

Sau đó, Thư Lộ cứ ung dung đợi quà anh tặng, song nhận được chỉ có cái nhún vai của anh:

– Cho em một căn nhà thuộc về riêng mình, không phải món quà to nhất rồi à?

Cho đến tận lúc đi ngủ, Thư Lộ mới dám tin: Ơ lão không chuẩn bị quà cho mình thật này.

Cô ảo não nghĩ, sao mình lại quên béng mất nhỉ, lão có phải anh chàng Frank đẹp trai phóng khoáng đâu, lão là Mr.Knightley khô như cục ngói cơ mà.

Có điều, cô nàng Enma Thư Lộ sánh vai cùng Mr.Knightley, lại hợp mới chết chứ.

Bước sang tháng sáu, bỗng đâu trời quang mây tạnh, thời tiết tuy nóng nhưng không hề oi ả.

Nhã Quân vẫn khăng khăng đăng ký nguyện vọng theo ý mình, chính việc này đã đẩy mối quan hệ giữa hai cha và con lâm vào tình trạng căng thẳng nhất trong lịch sử. Nhã Văn kể, hai người chẳng ai nói năng câu nào, chiến tranh lạnh vẫn tiếp tục kéo dài. Nhã Văn bí mật liên hệ với mẹ, mẹ con bé đồng ý cuối tháng sáu sẽ về.

À… Thư Lộ nghĩ, Tâm Nghi sắp trở về…

Cuốn sổ kia lại hiện lên trong tâm trí cô, sau đó, cô bèn vỗ vễ chính mình, biết đâu mình nhìn nhầm, có lẽ hai cuốn sổ chẳng hề giống nhau, hoặc do mình quá đa nghi. Mọi chuyện giống như Ginny nhặt được cuốn nhật ký kì lạ trong “Harry Potter và căn phòng bí mật”, nó ám ảnh cô mãi không nguôi, đồng thời, trở thành một “bóng ma vô hình” cắm rễ trong tim.

Hằng tuần Thư Lộ vẫn kiên trì theo đuổi khoá học khẩu ngữ kia, học viên còn sót lại đến nay chỉ có cô và A Phân. Lần nào trò chuyện, chủ đề cũng hướng về “Đường sách thênh thang”. Thư Lộ nghĩ thầm, tuy A Phần không thần tượng mình nhưng chí ít cô bé vẫn là thính giả trung thành, đối với cô mà nói, như vậy cũng đáng mừng lắm rồi.

Hoạt động giải trí hằng ngày của Gia Tu lại quay về với nếp sống cũ: đó là nằm ườn trên giường nghiền ngẫm sách tiếng Anh. Thậm chí Thư Lộ không rõ, anh quẳng cái thú vui nghiên cứu báo chí bất động sản đi đằng nào rồi, phải chăng bóng dáng nó chưa từng hiện hữu quanh quẩn đâu đây trong ngôi nhà này.

Nhà mới phải cuối năm mới hoàn tất bàn giao, thỉnh thoảng hai người vẫn bàn bạc vấn đề trang trí nhà cửa, nhưng cả hai đều nghĩ thầm trong bụng, bao giờ cần sửa sang rồi trao đổi sau cũng chưa muộn. Nhờ cái suy nghĩ ấy mà cuối tuần hai vợ chồng vẫn đủng đỉnh ngồi nhà hoặc hẹn hò nơi thư viện như trước kia.

Trời nắng ráo được hai tuần, bỗng một ngày, trời chiều chuyển mưa đột ngột, chính vào buổi chiều đó, một lá thư bất ngờ đến tay Thư Lộ.

Nhận thư từ tay Phan Bỉ Đắc, lần đầu tiên Thư Lộ đọc được nét đa cảm trên gương mặt bà. Thay vì dông dài như trước kia, bà ta chỉ nói ngắn gọn rằng, nhân đến thu tiết mục, tiện thể chuyển thư cho cô.

– Tôi đến tìm cô hai lần mà không gặp, tôi không biết trong thư viết gì, nếu có làm lỡ làng thì mong cô thông cảm. – Ngưng một lúc, bà ta lại tiếp: – Nhưng tôi tin, nếu có gì gấp gáp, thằng bé đã chẳng biết thư. Hẹn gặp sau vậy.

Nhìn phong thư trắng tinh mà Dịch Phi viết cho cô, Thư Lộ thoáng phân vân chẳng biết nên mở chăng, song bụng bảo dạ, anh đã viết cho mình, vậy mình cũng nên đọc cho biết.

Thư Lộ:

 

Chào em.

 

Anh đoán, khi em cầm bức thư này trên tay, hẳn đã trễ lắm rồi. Nhưng không sao, bởi chính anh cũng lần lựa rất lâu, nên không bận tâm quãng thời gian ít ỏi này.

 

Mùa hè năm ngoái, trước khi gặp em ở đảo Bali, anh đã xin thuyên chuyển công tác tới Singapore, nhưng sau lần trở về Thượng Hải, anh lại nấn ná trì hoãn thời gian khởi hành. Ngày mai, cuối cùng anh phải rời Thượng Hải rồi, bèn lấy hết can đảm viết gửi em lá thư này.

 

Nếu anh nói, hành lý anh mang theo bao gồm cả bức ảnh chúng ta chụp chung vào ngày Hội khoa học của trường, phải chăng em sẽ nghĩ anh rất khờ? Thực ra, tự anh cũng thấy mình rất khờ. Bởi lẽ, mãi đến khi mất đi em rồi, anh mới nhận ra, đối với anh, em quan trọng nhường nào.

 

Bất kể chuyện xưa là thật hay giả, là ai đúng, ai sai, thì cũng không thể phủ nhận, anh đã phụ lòng em. Khi nói với anh toàn bộ sự thật, cô ấy nói, anh nhất định phải tìm em về, nhưng anh biết, anh không thể tìm em quay về bên anh được nữa rồi. Chắc bởi nỗi day dứt trong lòng khiến anh không quên được em. Gặp được em trên đảo Bali, cứ tưởng đó cánh cổng mở ra hy vọng, ngờ đâu, lại là cánh cổng khép lại hy vọng.

 

Thời đại học, tình yêu của anh ích kỷ quá độ, anh luôn độc chiếm em, anh muốn chúng ta phải hạnh phúc, hoặc có khi chỉ là thứ hạnh phúc của riêng anh. Nhưng giờ đây, anh lại kinh ngạc phát hiện ra rằng, tình yêu là không vụ lợi, dẫu thấy em cười bên người khác, dù lòng khó chịu, nhưng nếu đó là nụ cười hạnh phúc, vậy anh cũng mừng thay em.

 

Ngày đó ở nhà dì anh, những gì anh nói cùng em đều xuất phát từ tận đáy lòng, sau khi em ra về, dì quay lại nói với anh, anh đã trưởng thành thật rồi. Có khi thật vậy, em có nghĩ thế không? Vậy mà anh vẫn đắm mình trong mơ mộng, cho tới khi em đánh thức anh dậy.

 

Ngày xưa, anh hay nói, em là cô bé ngốc nghếch, anh từng nghĩ rằng, em dựa dẫm vào anh đã thành thói quen mất rồi, chẳng phải anh từng hỏi, nếu không có anh, em biết phải làm sao. Nhưng nói thực, em vô cùng mạnh mẽ, và cũng rất kiên định. Những gì em nói với anh ở văn phòng, khiến anh vỡ lẽ, anh không nên tự huyễn hoặc chính mình nữa, giờ đây em đã là vợ người ta, chúng ta không nên gặp nhau nữa.

 

Anh nghĩ, giờ đây anh mới hiểu ra, phải chăng đã quá muộn?

 

Bức ảnh kia, anh coi nó như một vật kỷ niệm, khi nó thật sự không còn ý nghĩa nữa, anh sẽ cất xuống đáy hòm. Nói không chừng, mấy chục năm sau, con cái anh sẽ lật ra và hỏi, đến lúc đó, có khi cô gái trong ảnh đã chẳng còn ấn tượng gì trong anh.

 

Bức thư này anh viết không dài, nhưng đã bày tỏ trọn vẹn những vui buồn mừng giận của anh trong suốt những năm qua. Giờ đây, anh quyết tâm nói lời chia tay với nó, đồng thời, cũng muốn gửi tới em lời tạm biệt.

 

Mong rằng, em có thể tha thứ cho những tổn thương anh từng mang tới, nếu quên đi anh có thể khiến em vui sống, vậy đừng chần chừ.

 

Anh cũng mong, mình sẽ quên được em.

 

Tạm biệt.

 

Dịch Phi.”

Thư Lộ kinh ngạc nhận ra, đọc xong lá thư này cũng là lúc nụ cười hiện lên vành môi không sao kìm được. Cô nhớ lại một Dịch Phi năng nổ hoạt bát của thời dĩ vãng, một Dịch Phi từng mang đến cho cô niềm hạnh phúc lớn lao cũng như nỗi đau bất tận.

Lá thư chia ly, song cô tin, kể từ này, cuộc sống của cả hai sẽ khá hơn. Khi anh mở ra một lối thoát, cũng là lúc cô thấy mình thật sự được giải thoát.

Trở về nhà, Thư Lộ cất thư vào ngăn kéo bàn làm việc. Biết đâu một mai kia, bức thư được ai đó mở ra, và cái người viết thư đã không còn tồn tại trong tâm tri cô.

Nhưng họ vẫn lấy làm mừng vì hạnh phúc của người kia.

***

Cuối tuần, Thư Lộ và Gia Tu đến nhà Thư Linh thăm cháu trai, bất ngờ gặp Điền Tâm Nghi ở đó.

Nom Tâm Nghi có vẻ bồn chồn lo lắng, Gia Tu và chị ra ngoài ban công nói chuyện. Thư Lộ bấm bụng nghĩ, hẳn nói đến Nhã Quân và Gia Thần.

– Mấy người quen nhau à? – Thư Lộ chợt hỏi chị gái mình.

– Chị ấy là chị họ của anh rể em. – Thư Linh ngạc nhiên nói: – Em không biết à?

– Có ai kể với em đâu. – Thư Lộ cũng kinh ngạc chẳng kém.

– Chắc bởi vợ chồng chị lẫn Harry cứ tưởng em biết rồi nên không ai đả động đến. – Thư Linh cúi đầu, âu yếm nhìn đứa trẻ.

– …

– … Nhờ Tâm Nghi, bọn chị mới quen Harry đấy.

Hướng mắt về phía ban công, Thư Lộ thấy Tâm Nghi châm điếu thuốc, rít vài hơi rồi dụi tắt.

Tối đến, tắm rửa xong, nằm trên giường, Thư Lộ hiếu kì hỏi Gia Tu:

– Thì ra Tâm Nghi là chị họ của anh rể.

– Giờ em mới biết à. – Quả nhiên, anh già cũng ngạc nhiên ra mặt.

Cô gật đầu, xem chừng mọi người đều tưởng cô đã biết, trừ bản thân cô là không biết tí gì.

– Thế nên, trên thực tế, anh là em trai của anh-rể-họ cũ, của anh rể em.

Anh già gật gù trong lúc đọc sách:

– Phải rồi, em là em vợ của em họ, của chị dâu cũ nhà anh.

– … Nghe có vẻ loằng ngoằng nhỉ.

– May mà bây giờ, mối quan hệ giữa chúng ta đã được đơn giản hoá.

– … – Thư Lộ đang băn khoăn không biết phải tiếp lời thế nào, song nhất thời không tài nào nghĩ ra.

– Sao thế nhóc, kẹt đĩa à? – Anh đùa cợt mà không hề nhìn cô.

– Hả?…

– Không phải em đang nghĩ, làm sao để lái chủ đề sang chuyện chiều nay, anh và Tâm Nghi đã nói gì ngoài ban công đấy chứ? – Anh nhà hấp háy mắt.

– Gì chứ, đâu có… – Cô bèn ra vẻ “Đây chưa bị nắm thóp đâu”.

– Cứ nhận đi, bằng không còn lâu anh mới nói với em.

Đắn đo một lúc, sau cùng Thư Lộ đành toét miệng cười xun xoe coi như đã đầu hàng:

– Hì hì, không ngờ mới đó đã bị nắm thóp rồi.

Gia Tu lắc đầu bất lực rồi lại tiếp tục đọc sách.

– Anh có thể kể với em, hai người đã bàn những gì rồi đấy.

– Anh chỉ nói, em không thừa nhận thì anh không kể, chứ có bảo, em thừa nhận thì anh nhất định phải kể đâu. – Anh nhún vai.

– … – Thư Lộ trợn ngược mắt nhìn anh, uất quá nhả không ra lời.

Tuần thứ ba của tháng Sáu, khoá học của A Phân sắp sửa kết thúc, Thư Lộ thở vắn than dài, hai tháng tiếp, chắc cô là học sinh duy nhất còn trụ vững ở đây quá.

– Tiết lộ cho chị một tin vui. – Cô bé hớn hở nói. – Khoa đề cử em tham gia chương trình trao đổi du học sinh, hạn một tháng.

– Chúc mừng em. – Thư Lộ nói chân thành từ tận đáy lòng.

– Cảm ơn chị, em có thể tham gia cuộc thi viết cảm nhận năm nay không?

– Được chứ, chỉ cần bọn chị vẫn tổ chức.

– Nếu em giành giải nhất, vậy có được phần thưởng đặc biệt không? – A Phân hỏi.

– Thưởng gì giờ?

– Em muốn làm khách mời của chương trình.

– Được, nếu em giành giải, chị sẽ đồng ý thôi. – Thư Lộ cười nói.

– Chị hứa nhá?

– Chị hứa.

– Vậy ngoéo tay nào.

Lúc đó Thư Lộ đâu có ngờ, người không giữ lời hứa chính là A Phân.


[i] Bệnh rối loạn khả năng nhận biết màu sắc, nếu một số màu không phân biệt được thì người ta gọi là khuyết sắc giác; nếu gần như không phân biệt được tất cả các màu thì gọi là mù màu. Người mắc các chứng mù màu, rối loạn sắ giác sẽ không được phép lái xe.

Standard

One thought on “[Mười]

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s